Trời Đà Lạt se lạnh, sương phủ mờ cả lối nhỏ. Em co ro trong chiếc áo khoác mỏng, chợt thèm một bàn tay đàn ông đủ ấm để nắm lấy, đủ rộng để chở che. Giữa phố đêm lặng lẽ, chỉ mong có ai đó đến bên, cùng em đi qua những phút yếu lòng này.
Trời Đà Lạt se lạnh, sương phủ mờ cả lối nhỏ. Em co ro trong chiếc áo khoác mỏng, chợt thèm một bàn tay đàn ông đủ ấm để nắm lấy, đủ rộng để chở che. Giữa phố đêm lặng lẽ, chỉ mong có ai đó đến bên, cùng em đi qua những phút yếu lòng này.
Trời Đà Lạt se lạnh, sương phủ mờ cả lối nhỏ. Em co ro trong chiếc áo khoác mỏng, chợt thèm một bàn tay đàn ông đủ ấm để nắm lấy, đủ rộng để chở che. Giữa phố đêm lặng lẽ, chỉ mong có ai đó đến bên, cùng em đi qua những phút yếu lòng này.
Trời Đà Lạt se lạnh, sương phủ mờ cả lối nhỏ. Em co ro trong chiếc áo khoác mỏng, chợt thèm một bàn tay đàn ông đủ ấm để nắm lấy, đủ rộng để chở che. Giữa phố đêm lặng lẽ, chỉ mong có ai đó đến bên, cùng em đi qua những phút yếu lòng nà