Chạm không chỉ là tiếp xúc da thịt. Đôi khi, đó là một ánh nhìn đúng lúc, một câu nói trúng tim, hay một sự im lặng đủ sâu để người khác thấy mình được hiểu. Có những cái chạm không hề dùng tay, mà vẫn làm người ta rung lên—nhẹ thì ấm, mạnh thì đau, nhưng đều khó quên.
Chạm cũng là ranh giới mong manh. Gần thêm một chút là thân, quá một chút là tổn thương. Vì vậy, chạm đòi hỏi tinh tế: biết khi nào nên tiến lại, khi nào nên lùi ra; biết rằng có người cần được nắm tay, có người chỉ cần được tôn trọng khoảng cách.
Hay nhất là những cái chạm đúng lúc. Khi người ta yếu lòng, một cái chạm vừa đủ có thể trở thành neo. Khi người ta đang mạnh, một cái chạm có thể là lời khích lệ thầm lặng. Và khi người ta đã lành, cái chạm hóa thành kỷ niệm—nhắc rằng từng có ai đó đi ngang đời mình rất khẽ, nhưng rất thật.
“Chạm…” mở ra—cho cảm xúc, cho lựa chọn, cho trách nhiệm. Chạm để kết nối, chứ không chiếm hữu. Chạm để hiểu, chứ không áp đặt.
Chạm…
Chạm là khi tay chưa kịp nắm
mà tim đã khẽ run
là lúc im lặng đứng gần nhau
cũng đủ nghe lòng mình động gió.
Có những cái chạm mỏng như sương
đi ngang đời – không để lại dấu
nhưng có những cái chạm rất khẽ
lại ở yên… rất lâu.
Chạm không xin quyền sở hữu
chỉ xin một lần thấu hiểu mà thôi
vì có khi, cả một đời người
chỉ cần một cái chạm đúng lúc.
Chạm cũng là ranh giới mong manh. Gần thêm một chút là thân, quá một chút là tổn thương. Vì vậy, chạm đòi hỏi tinh tế: biết khi nào nên tiến lại, khi nào nên lùi ra; biết rằng có người cần được nắm tay, có người chỉ cần được tôn trọng khoảng cách.
Hay nhất là những cái chạm đúng lúc. Khi người ta yếu lòng, một cái chạm vừa đủ có thể trở thành neo. Khi người ta đang mạnh, một cái chạm có thể là lời khích lệ thầm lặng. Và khi người ta đã lành, cái chạm hóa thành kỷ niệm—nhắc rằng từng có ai đó đi ngang đời mình rất khẽ, nhưng rất thật.
“Chạm…” mở ra—cho cảm xúc, cho lựa chọn, cho trách nhiệm. Chạm để kết nối, chứ không chiếm hữu. Chạm để hiểu, chứ không áp đặt.
Chạm…
Chạm là khi tay chưa kịp nắm
mà tim đã khẽ run
là lúc im lặng đứng gần nhau
cũng đủ nghe lòng mình động gió.
Có những cái chạm mỏng như sương
đi ngang đời – không để lại dấu
nhưng có những cái chạm rất khẽ
lại ở yên… rất lâu.
Chạm không xin quyền sở hữu
chỉ xin một lần thấu hiểu mà thôi
vì có khi, cả một đời người
chỉ cần một cái chạm đúng lúc.