Khi cô đơn quá lâu rồi…
điều người ta mong không còn là ai đó đến cho vui nữa.
Mà là:
– Một người ở lại, không biến mất khi mình bộc lộ phần yếu đuối
– Một sự kết nối thật, không phải vài câu quan tâm cho có
– Cảm giác được chọn, chứ không phải là phương án tạm thời
– Và quan trọng nhất: được là chính mình mà không sợ bị bỏ rơi
Khi cô đơn kéo dài, người ta không còn sợ một mình…
mà sợ hy vọng nhầm người.
Nên mong muốn lúc đó rất giản dị, nhưng rất khó:
một nơi để đặt lòng tin, và không phải thu nó về lần nữa.
Nếu bạn đang ở trạng thái đó…
mình muốn bạn biết: cảm giác ấy không yếu đuối, chỉ là bạn đã chịu đựng quá lâu thôi.
điều người ta mong không còn là ai đó đến cho vui nữa.
Mà là:
– Một người ở lại, không biến mất khi mình bộc lộ phần yếu đuối
– Một sự kết nối thật, không phải vài câu quan tâm cho có
– Cảm giác được chọn, chứ không phải là phương án tạm thời
– Và quan trọng nhất: được là chính mình mà không sợ bị bỏ rơi
Khi cô đơn kéo dài, người ta không còn sợ một mình…
mà sợ hy vọng nhầm người.
Nên mong muốn lúc đó rất giản dị, nhưng rất khó:
một nơi để đặt lòng tin, và không phải thu nó về lần nữa.
Nếu bạn đang ở trạng thái đó…
mình muốn bạn biết: cảm giác ấy không yếu đuối, chỉ là bạn đã chịu đựng quá lâu thôi.