Mới lớn muốn tìm hiểu chuyện người lớn nhưng...

thuthaovyiu

Thành viên nữ
User ID
667732
Since
3/2/26
Bài viết
3
TBD
0VNĐ
Mình tên là Linh, vừa tròn 19 tuổi được mấy tháng. Mình không biết phải nói với ai, nên giờ chỉ dám viết ra đây, như kiểu nói chuyện với một người bạn vô hình vậy.


Từ nhỏ mình đã được dạy phải ngoan, phải giữ mình, phải chờ đến khi “đúng người, đúng thời điểm”. Mình nghe lời, mình cố gắng nghe lời thật nhiều. Nhưng càng lớn, càng thấy trong người có thứ gì đó nó không chịu ngồi yên. Nó nóng ran, nó rạo rực, nó khiến mình nằm trên giường mà tim đập thình thịch dù chẳng có gì xảy ra cả. Mình bắt đầu tò mò, rồi tò mò nhiều hơn, rồi tò mò đến mức gần như phát điên.


Mình đọc truyện, xem mấy thứ lén lút trên mạng, rồi tự tìm hiểu cơ thể mình. Mỗi lần như vậy mình vừa thấy nhẹ nhõm, vừa thấy tội lỗi. Mình biết mình không làm gì sai, nhưng vẫn sợ. Sợ mẹ nhìn thấy ánh mắt mình khác đi, sợ ba hỏi sao dạo này con hay ngồi thẫn thờ. Mình sợ nhất là nếu ba mẹ biết con gái họ đang nghĩ những điều “không đứng đắn” thì sẽ thất vọng lắm.


Nhà mình thuộc dạng kín cổng cao tường chính hiệu. Cửa sắt, tường bê tông, camera trước sau, mẹ thì làm ở nhà, ba thì đi làm về cũng quanh quẩn trong xóm. Muốn ra ngoài một mình gần như bất khả thi. Bạn bè rủ đi chơi, đi cà phê, đi xem phim… mình toàn từ chối. Lâu dần tụi nó cũng không rủ nữa. Mình ở trong phòng, nhìn ra cửa sổ, thấy đường phố người qua lại, xe cộ ồn ào, mà cảm giác như mình bị nhốt trong một cái lồng kính trong suốt. Nhìn được, nghe được, nhưng không chạm tới được.


Mình khao khát được trải nghiệm. Không phải kiểu lao đầu vào tình một đêm hay gì đó bừa bãi đâu. Mình chỉ muốn được tìm hiểu, được cảm nhận, được biết chuyện ấy nó thật sự như thế nào khi có một người mình tin tưởng, người ấy cũng nhẹ nhàng và kiên nhẫn với mình. Mình muốn được nắm tay ai đó, được ôm, được hôn, được để họ chạm vào mình mà không phải sợ hãi hay xấu hổ. Mình muốn biết cảm giác được yêu thương bằng cả cơ thể nó ra sao, chứ không chỉ là tưởng tượng trong đầu.


Nhưng mình biết là chưa thể. Nhà mình khó khăn, ba mẹ vất vả nuôi mình ăn học, mình không muốn làm họ buồn, không muốn họ phải lo thêm chuyện “con gái hư”. Mình sợ nếu lỡ có gì xảy ra, lỡ mình không kiểm soát được, rồi mang tiếng, rồi ba mẹ phải xấu hổ với họ hàng, làng xóm… Chỉ nghĩ thôi đã thấy nghẹt thở.


Nên mình cứ ở đây, trong căn phòng nhỏ này, ôm lấy cái gối, tự ôm lấy chính mình, tự dỗ dành bản thân rằng “rồi sẽ có lúc”. Mình chờ một ngày nào đó mình đủ lớn, đủ mạnh, đủ tự lập để bước ra khỏi cái lồng này mà không làm tổn thương ai. Mình chờ một người mà khi gặp, mình sẽ không phải giấu giếm, không phải sợ hãi, chỉ cần thành thật nói: “Em cũng muốn, em cũng khao khát, nhưng em cần em được trân trọng.”


Mình không biết ngày đó còn xa hay gần. Chỉ biết là mỗi đêm, khi tắt đèn, cơ thể mình vẫn rạo rực, vẫn kêu gào, vẫn đòi hỏi. Và mình vẫn phải cắn môi, nhắm mắt, tự nhắc mình phải kiên nhẫn thêm một chút nữa.


Mình mệt lắm. Nhưng mình vẫn hy vọng.


Linh – 19 tuổi, đang học cách yêu thương chính cơ thể và trái tim mình trong im lặng.
 
Mình tên là Linh, vừa tròn 19 tuổi được mấy tháng. Mình không biết phải nói với ai, nên giờ chỉ dám viết ra đây, như kiểu nói chuyện với một người bạn vô hình vậy.


Từ nhỏ mình đã được dạy phải ngoan, phải giữ mình, phải chờ đến khi “đúng người, đúng thời điểm”. Mình nghe lời, mình cố gắng nghe lời thật nhiều. Nhưng càng lớn, càng thấy trong người có thứ gì đó nó không chịu ngồi yên. Nó nóng ran, nó rạo rực, nó khiến mình nằm trên giường mà tim đập thình thịch dù chẳng có gì xảy ra cả. Mình bắt đầu tò mò, rồi tò mò nhiều hơn, rồi tò mò đến mức gần như phát điên.


Mình đọc truyện, xem mấy thứ lén lút trên mạng, rồi tự tìm hiểu cơ thể mình. Mỗi lần như vậy mình vừa thấy nhẹ nhõm, vừa thấy tội lỗi. Mình biết mình không làm gì sai, nhưng vẫn sợ. Sợ mẹ nhìn thấy ánh mắt mình khác đi, sợ ba hỏi sao dạo này con hay ngồi thẫn thờ. Mình sợ nhất là nếu ba mẹ biết con gái họ đang nghĩ những điều “không đứng đắn” thì sẽ thất vọng lắm.


Nhà mình thuộc dạng kín cổng cao tường chính hiệu. Cửa sắt, tường bê tông, camera trước sau, mẹ thì làm ở nhà, ba thì đi làm về cũng quanh quẩn trong xóm. Muốn ra ngoài một mình gần như bất khả thi. Bạn bè rủ đi chơi, đi cà phê, đi xem phim… mình toàn từ chối. Lâu dần tụi nó cũng không rủ nữa. Mình ở trong phòng, nhìn ra cửa sổ, thấy đường phố người qua lại, xe cộ ồn ào, mà cảm giác như mình bị nhốt trong một cái lồng kính trong suốt. Nhìn được, nghe được, nhưng không chạm tới được.


Mình khao khát được trải nghiệm. Không phải kiểu lao đầu vào tình một đêm hay gì đó bừa bãi đâu. Mình chỉ muốn được tìm hiểu, được cảm nhận, được biết chuyện ấy nó thật sự như thế nào khi có một người mình tin tưởng, người ấy cũng nhẹ nhàng và kiên nhẫn với mình. Mình muốn được nắm tay ai đó, được ôm, được hôn, được để họ chạm vào mình mà không phải sợ hãi hay xấu hổ. Mình muốn biết cảm giác được yêu thương bằng cả cơ thể nó ra sao, chứ không chỉ là tưởng tượng trong đầu.


Nhưng mình biết là chưa thể. Nhà mình khó khăn, ba mẹ vất vả nuôi mình ăn học, mình không muốn làm họ buồn, không muốn họ phải lo thêm chuyện “con gái hư”. Mình sợ nếu lỡ có gì xảy ra, lỡ mình không kiểm soát được, rồi mang tiếng, rồi ba mẹ phải xấu hổ với họ hàng, làng xóm… Chỉ nghĩ thôi đã thấy nghẹt thở.


Nên mình cứ ở đây, trong căn phòng nhỏ này, ôm lấy cái gối, tự ôm lấy chính mình, tự dỗ dành bản thân rằng “rồi sẽ có lúc”. Mình chờ một ngày nào đó mình đủ lớn, đủ mạnh, đủ tự lập để bước ra khỏi cái lồng này mà không làm tổn thương ai. Mình chờ một người mà khi gặp, mình sẽ không phải giấu giếm, không phải sợ hãi, chỉ cần thành thật nói: “Em cũng muốn, em cũng khao khát, nhưng em cần em được trân trọng.”


Mình không biết ngày đó còn xa hay gần. Chỉ biết là mỗi đêm, khi tắt đèn, cơ thể mình vẫn rạo rực, vẫn kêu gào, vẫn đòi hỏi. Và mình vẫn phải cắn môi, nhắm mắt, tự nhắc mình phải kiên nhẫn thêm một chút nữa.


Mình mệt lắm. Nhưng mình vẫn hy vọng.


Linh – 19 tuổi, đang học cách yêu thương chính cơ thể và trái tim mình trong im lặng.
Suy nghĩ tích cực lên bé. Bố mẹ tuy hơi khắt khe nhưng là muốn tốt cho bé.
 
Mình tên là Linh, vừa tròn 19 tuổi được mấy tháng. Mình không biết phải nói với ai, nên giờ chỉ dám viết ra đây, như kiểu nói chuyện với một người bạn vô hình vậy.


Từ nhỏ mình đã được dạy phải ngoan, phải giữ mình, phải chờ đến khi “đúng người, đúng thời điểm”. Mình nghe lời, mình cố gắng nghe lời thật nhiều. Nhưng càng lớn, càng thấy trong người có thứ gì đó nó không chịu ngồi yên. Nó nóng ran, nó rạo rực, nó khiến mình nằm trên giường mà tim đập thình thịch dù chẳng có gì xảy ra cả. Mình bắt đầu tò mò, rồi tò mò nhiều hơn, rồi tò mò đến mức gần như phát điên.


Mình đọc truyện, xem mấy thứ lén lút trên mạng, rồi tự tìm hiểu cơ thể mình. Mỗi lần như vậy mình vừa thấy nhẹ nhõm, vừa thấy tội lỗi. Mình biết mình không làm gì sai, nhưng vẫn sợ. Sợ mẹ nhìn thấy ánh mắt mình khác đi, sợ ba hỏi sao dạo này con hay ngồi thẫn thờ. Mình sợ nhất là nếu ba mẹ biết con gái họ đang nghĩ những điều “không đứng đắn” thì sẽ thất vọng lắm.


Nhà mình thuộc dạng kín cổng cao tường chính hiệu. Cửa sắt, tường bê tông, camera trước sau, mẹ thì làm ở nhà, ba thì đi làm về cũng quanh quẩn trong xóm. Muốn ra ngoài một mình gần như bất khả thi. Bạn bè rủ đi chơi, đi cà phê, đi xem phim… mình toàn từ chối. Lâu dần tụi nó cũng không rủ nữa. Mình ở trong phòng, nhìn ra cửa sổ, thấy đường phố người qua lại, xe cộ ồn ào, mà cảm giác như mình bị nhốt trong một cái lồng kính trong suốt. Nhìn được, nghe được, nhưng không chạm tới được.


Mình khao khát được trải nghiệm. Không phải kiểu lao đầu vào tình một đêm hay gì đó bừa bãi đâu. Mình chỉ muốn được tìm hiểu, được cảm nhận, được biết chuyện ấy nó thật sự như thế nào khi có một người mình tin tưởng, người ấy cũng nhẹ nhàng và kiên nhẫn với mình. Mình muốn được nắm tay ai đó, được ôm, được hôn, được để họ chạm vào mình mà không phải sợ hãi hay xấu hổ. Mình muốn biết cảm giác được yêu thương bằng cả cơ thể nó ra sao, chứ không chỉ là tưởng tượng trong đầu.


Nhưng mình biết là chưa thể. Nhà mình khó khăn, ba mẹ vất vả nuôi mình ăn học, mình không muốn làm họ buồn, không muốn họ phải lo thêm chuyện “con gái hư”. Mình sợ nếu lỡ có gì xảy ra, lỡ mình không kiểm soát được, rồi mang tiếng, rồi ba mẹ phải xấu hổ với họ hàng, làng xóm… Chỉ nghĩ thôi đã thấy nghẹt thở.


Nên mình cứ ở đây, trong căn phòng nhỏ này, ôm lấy cái gối, tự ôm lấy chính mình, tự dỗ dành bản thân rằng “rồi sẽ có lúc”. Mình chờ một ngày nào đó mình đủ lớn, đủ mạnh, đủ tự lập để bước ra khỏi cái lồng này mà không làm tổn thương ai. Mình chờ một người mà khi gặp, mình sẽ không phải giấu giếm, không phải sợ hãi, chỉ cần thành thật nói: “Em cũng muốn, em cũng khao khát, nhưng em cần em được trân trọng.”


Mình không biết ngày đó còn xa hay gần. Chỉ biết là mỗi đêm, khi tắt đèn, cơ thể mình vẫn rạo rực, vẫn kêu gào, vẫn đòi hỏi. Và mình vẫn phải cắn môi, nhắm mắt, tự nhắc mình phải kiên nhẫn thêm một chút nữa.


Mình mệt lắm. Nhưng mình vẫn hy vọng.


Linh – 19 tuổi, đang học cách yêu thương chính cơ thể và trái tim mình trong im lặng.
Tuổi trẻ mới lớn mà , có những suy nghĩ như v đâu gọi là xấu . Cố gắng học thật tốt để ba mẹ vui lòng nè
 
Bởi vậy giáo dục giới tính
Mình tên là Linh, vừa tròn 19 tuổi được mấy tháng. Mình không biết phải nói với ai, nên giờ chỉ dám viết ra đây, như kiểu nói chuyện với một người bạn vô hình vậy.


Từ nhỏ mình đã được dạy phải ngoan, phải giữ mình, phải chờ đến khi “đúng người, đúng thời điểm”. Mình nghe lời, mình cố gắng nghe lời thật nhiều. Nhưng càng lớn, càng thấy trong người có thứ gì đó nó không chịu ngồi yên. Nó nóng ran, nó rạo rực, nó khiến mình nằm trên giường mà tim đập thình thịch dù chẳng có gì xảy ra cả. Mình bắt đầu tò mò, rồi tò mò nhiều hơn, rồi tò mò đến mức gần như phát điên.


Mình đọc truyện, xem mấy thứ lén lút trên mạng, rồi tự tìm hiểu cơ thể mình. Mỗi lần như vậy mình vừa thấy nhẹ nhõm, vừa thấy tội lỗi. Mình biết mình không làm gì sai, nhưng vẫn sợ. Sợ mẹ nhìn thấy ánh mắt mình khác đi, sợ ba hỏi sao dạo này con hay ngồi thẫn thờ. Mình sợ nhất là nếu ba mẹ biết con gái họ đang nghĩ những điều “không đứng đắn” thì sẽ thất vọng lắm.


Nhà mình thuộc dạng kín cổng cao tường chính hiệu. Cửa sắt, tường bê tông, camera trước sau, mẹ thì làm ở nhà, ba thì đi làm về cũng quanh quẩn trong xóm. Muốn ra ngoài một mình gần như bất khả thi. Bạn bè rủ đi chơi, đi cà phê, đi xem phim… mình toàn từ chối. Lâu dần tụi nó cũng không rủ nữa. Mình ở trong phòng, nhìn ra cửa sổ, thấy đường phố người qua lại, xe cộ ồn ào, mà cảm giác như mình bị nhốt trong một cái lồng kính trong suốt. Nhìn được, nghe được, nhưng không chạm tới được.


Mình khao khát được trải nghiệm. Không phải kiểu lao đầu vào tình một đêm hay gì đó bừa bãi đâu. Mình chỉ muốn được tìm hiểu, được cảm nhận, được biết chuyện ấy nó thật sự như thế nào khi có một người mình tin tưởng, người ấy cũng nhẹ nhàng và kiên nhẫn với mình. Mình muốn được nắm tay ai đó, được ôm, được hôn, được để họ chạm vào mình mà không phải sợ hãi hay xấu hổ. Mình muốn biết cảm giác được yêu thương bằng cả cơ thể nó ra sao, chứ không chỉ là tưởng tượng trong đầu.


Nhưng mình biết là chưa thể. Nhà mình khó khăn, ba mẹ vất vả nuôi mình ăn học, mình không muốn làm họ buồn, không muốn họ phải lo thêm chuyện “con gái hư”. Mình sợ nếu lỡ có gì xảy ra, lỡ mình không kiểm soát được, rồi mang tiếng, rồi ba mẹ phải xấu hổ với họ hàng, làng xóm… Chỉ nghĩ thôi đã thấy nghẹt thở.


Nên mình cứ ở đây, trong căn phòng nhỏ này, ôm lấy cái gối, tự ôm lấy chính mình, tự dỗ dành bản thân rằng “rồi sẽ có lúc”. Mình chờ một ngày nào đó mình đủ lớn, đủ mạnh, đủ tự lập để bước ra khỏi cái lồng này mà không làm tổn thương ai. Mình chờ một người mà khi gặp, mình sẽ không phải giấu giếm, không phải sợ hãi, chỉ cần thành thật nói: “Em cũng muốn, em cũng khao khát, nhưng em cần em được trân trọng.”


Mình không biết ngày đó còn xa hay gần. Chỉ biết là mỗi đêm, khi tắt đèn, cơ thể mình vẫn rạo rực, vẫn kêu gào, vẫn đòi hỏi. Và mình vẫn phải cắn môi, nhắm mắt, tự nhắc mình phải kiên nhẫn thêm một chút nữa.


Mình mệt lắm. Nhưng mình vẫn hy vọng.


Linh – 19 tuổi, đang học cách yêu thương chính cơ thể và trái tim mình trong im lặng.
kiểu bịt thông tin cấm đoán dễ ức chế em đọc bài viết của anh về nhịn dục hay không để tham khảo
 
 
C đọc và rất đồng cảm. Bố mẹ ở VN thay vì hướng dẫn các em bảo vệ an toàn cho bản thân thì thường cấm đoán. Mà tâm lý càng cấm e sẽ càng muốn tìm hiểu và muốn làm khác đi. Tuy nhiên ở độ tuổi này e nên nghe lời khuyên của bố mẹ, ráng học mà khoan hãy quan hệ sớm. Nếu có cũng hãy tìm hiểu thật kỹ những biện pháp bảo vệ an toàn, các bệnh xh có thể mắc phải để bảo vệ bản thân.
Nếu khó chịu quá thì e tập thể dục để nó tiêu hao năng lượng bớt đi, tắm hoặc gặp gỡ bbe. Và e có thể thẩm du nếu đièu đó làm e thoải mái hơn. Chúc e sáng suốt
 
C đọc và rất đồng cảm. Bố mẹ ở VN thay vì hướng dẫn các em bảo vệ an toàn cho bản thân thì thường cấm đoán. Mà tâm lý càng cấm e sẽ càng muốn tìm hiểu và muốn làm khác đi. Tuy nhiên ở độ tuổi này e nên nghe lời khuyên của bố mẹ, ráng học mà khoan hãy quan hệ sớm. Nếu có cũng hãy tìm hiểu thật kỹ những biện pháp bảo vệ an toàn, các bệnh xh có thể mắc phải để bảo vệ bản thân.
Nếu khó chịu quá thì e tập thể dục để nó tiêu hao năng lượng bớt đi, tắm hoặc gặp gỡ bbe. Và e có thể thẩm du nếu đièu đó làm e thoải mái hơn. Chúc e sáng suốt
Bé nghe chị này khuyên đúng đấy.
 
Mình tên là Linh, vừa tròn 19 tuổi được mấy tháng. Mình không biết phải nói với ai, nên giờ chỉ dám viết ra đây, như kiểu nói chuyện với một người bạn vô hình vậy.


Từ nhỏ mình đã được dạy phải ngoan, phải giữ mình, phải chờ đến khi “đúng người, đúng thời điểm”. Mình nghe lời, mình cố gắng nghe lời thật nhiều. Nhưng càng lớn, càng thấy trong người có thứ gì đó nó không chịu ngồi yên. Nó nóng ran, nó rạo rực, nó khiến mình nằm trên giường mà tim đập thình thịch dù chẳng có gì xảy ra cả. Mình bắt đầu tò mò, rồi tò mò nhiều hơn, rồi tò mò đến mức gần như phát điên.


Mình đọc truyện, xem mấy thứ lén lút trên mạng, rồi tự tìm hiểu cơ thể mình. Mỗi lần như vậy mình vừa thấy nhẹ nhõm, vừa thấy tội lỗi. Mình biết mình không làm gì sai, nhưng vẫn sợ. Sợ mẹ nhìn thấy ánh mắt mình khác đi, sợ ba hỏi sao dạo này con hay ngồi thẫn thờ. Mình sợ nhất là nếu ba mẹ biết con gái họ đang nghĩ những điều “không đứng đắn” thì sẽ thất vọng lắm.


Nhà mình thuộc dạng kín cổng cao tường chính hiệu. Cửa sắt, tường bê tông, camera trước sau, mẹ thì làm ở nhà, ba thì đi làm về cũng quanh quẩn trong xóm. Muốn ra ngoài một mình gần như bất khả thi. Bạn bè rủ đi chơi, đi cà phê, đi xem phim… mình toàn từ chối. Lâu dần tụi nó cũng không rủ nữa. Mình ở trong phòng, nhìn ra cửa sổ, thấy đường phố người qua lại, xe cộ ồn ào, mà cảm giác như mình bị nhốt trong một cái lồng kính trong suốt. Nhìn được, nghe được, nhưng không chạm tới được.


Mình khao khát được trải nghiệm. Không phải kiểu lao đầu vào tình một đêm hay gì đó bừa bãi đâu. Mình chỉ muốn được tìm hiểu, được cảm nhận, được biết chuyện ấy nó thật sự như thế nào khi có một người mình tin tưởng, người ấy cũng nhẹ nhàng và kiên nhẫn với mình. Mình muốn được nắm tay ai đó, được ôm, được hôn, được để họ chạm vào mình mà không phải sợ hãi hay xấu hổ. Mình muốn biết cảm giác được yêu thương bằng cả cơ thể nó ra sao, chứ không chỉ là tưởng tượng trong đầu.


Nhưng mình biết là chưa thể. Nhà mình khó khăn, ba mẹ vất vả nuôi mình ăn học, mình không muốn làm họ buồn, không muốn họ phải lo thêm chuyện “con gái hư”. Mình sợ nếu lỡ có gì xảy ra, lỡ mình không kiểm soát được, rồi mang tiếng, rồi ba mẹ phải xấu hổ với họ hàng, làng xóm… Chỉ nghĩ thôi đã thấy nghẹt thở.


Nên mình cứ ở đây, trong căn phòng nhỏ này, ôm lấy cái gối, tự ôm lấy chính mình, tự dỗ dành bản thân rằng “rồi sẽ có lúc”. Mình chờ một ngày nào đó mình đủ lớn, đủ mạnh, đủ tự lập để bước ra khỏi cái lồng này mà không làm tổn thương ai. Mình chờ một người mà khi gặp, mình sẽ không phải giấu giếm, không phải sợ hãi, chỉ cần thành thật nói: “Em cũng muốn, em cũng khao khát, nhưng em cần em được trân trọng.”


Mình không biết ngày đó còn xa hay gần. Chỉ biết là mỗi đêm, khi tắt đèn, cơ thể mình vẫn rạo rực, vẫn kêu gào, vẫn đòi hỏi. Và mình vẫn phải cắn môi, nhắm mắt, tự nhắc mình phải kiên nhẫn thêm một chút nữa.


Mình mệt lắm. Nhưng mình vẫn hy vọng.


Linh – 19 tuổi, đang học cách yêu thương chính cơ thể và trái tim mình trong im lặng.

Đầu tiên phải hiểu mình, em nên đọc các tài liệu và sách về sức khoẻ sinh sản và tình dục, biện pháp an toàn -> phải hiểu mình trước

Thứ 2 thay đổi tư duy của em đang bị "đóng khung" và định kiến rằng tình dục là xấu xa, em nên đọc các thông tin về các quan điểm trong tình dục khác nhau để có cái nhìn đa chiều.

Dấu thì không tốt, em dùng AI nói chuyện với nó để từ từ tác động lên mẹ -> để mẹ hiểu và chia sẻ với em. Mục địch phần này để mẹ em thông cảm

Tình dục không xấu, tình dục không an toàn mới xấu , em có thể học cách tự xử thay vì đè nén nó. Giống như cảm xúc ý, chẳng quan tạm quên thôi, chứ càng đè nén nó càng trỗi dậy mạnh hơn.

Bỏ qua các lời khuyên dạng:
  • Em không nên tự xử, em nên quên nó đi -> tâm lý học là không đúng (tham khảo thêm tâm lý học về nghịch lý con người)
  • Em tập thể dục để bớt thèm -> sai toàn bộ, theo đúng khoa học càng tập thì cơ thể sẽ tiết ra endorphin, tăng testosterone, ... và các chất các tăng thèm muốn lên tới 169% (tham khảo các thông tin y khoa nhất là trang .gov )
  • Cho anh số để anh tâm sư -> trap , block thẳng tay
  • Em nên thoải mái -> trap tiếp, block tiếp

Tóm lại, em phải có hiểu biết về giới tính, tâm lý và thay đổi tư duy đa chiều.

Một diễn đàn tìm bạn, mà em viết chỉn chu , nghe câu chuyện của em là thấy em cũng classic hơi lowkey rồi, lỗi không phải của em (cho tới lúc này).

nhưng nếu không bổ xung kiến thức thì lỗi chắc chắn do em
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Chủ đề mới nhất

Back
Top Bottom