Có lẽ… mình không “đi qua” những vết xước trong tim đâu.
Mình đi cùng chúng một đoạn, cho đến khi chúng không còn đau như trước nữa.
Có vài điều nhẹ nhàng nhưng thật:
Cho phép mình đau. Đừng vội mạnh mẽ. Vết xước nào cũng cần thời gian lên da non.
Đừng tự trách. Đau không có nghĩa là yếu đuối, chỉ là bạn đã từng yêu, từng hy vọng, từng tin.
Nói ra - dù chỉ với chính mình. Viết, khóc, im lặng… cách nào cũng được, miễn là thật.
Chăm sóc bản thân như chăm sóc người mình thương. Ăn, ngủ, đi ra nắng, nghe một bài nhạc cũ…
Tin rằng cảm xúc sẽ đổi hình. Một ngày nào đó, vết xước sẽ thành ký ức - không còn rát, chỉ hơi nhói khi chạm vào.
Và nếu hôm nay bạn chưa đi nổi… không sao cả.
Đứng lại cũng là một phần của hành trình tự chữa lành rồi!
Bạn đang mang trong tim vết xước nào???
Mình đi cùng chúng một đoạn, cho đến khi chúng không còn đau như trước nữa.
Có vài điều nhẹ nhàng nhưng thật:
Cho phép mình đau. Đừng vội mạnh mẽ. Vết xước nào cũng cần thời gian lên da non.
Đừng tự trách. Đau không có nghĩa là yếu đuối, chỉ là bạn đã từng yêu, từng hy vọng, từng tin.
Nói ra - dù chỉ với chính mình. Viết, khóc, im lặng… cách nào cũng được, miễn là thật.
Chăm sóc bản thân như chăm sóc người mình thương. Ăn, ngủ, đi ra nắng, nghe một bài nhạc cũ…
Tin rằng cảm xúc sẽ đổi hình. Một ngày nào đó, vết xước sẽ thành ký ức - không còn rát, chỉ hơi nhói khi chạm vào.
Và nếu hôm nay bạn chưa đi nổi… không sao cả.
Đứng lại cũng là một phần của hành trình tự chữa lành rồi!
Bạn đang mang trong tim vết xước nào???