Mẹ ơi, con ngồi đây, trong căn phòng trọ nhỏ xíu giữa Sài Gòn, nhìn ra con hẻm tối om mà lòng nặng trĩu. Tết lại đến rồi mẹ ạ. Mọi năm giờ này con đã mua được vé xe, đã gói ghém vài ba món quà nhỏ, đã tưởng tượng cảnh mẹ đứng trước ngõ ngóng con về. Nhưng năm nay… con không biết có về được không.
Con tính đi làm xa để kiếm tiền lo cho mẹ, cho em, để sau này mẹ không phải lom khom bán rau ngoài chợ nữa. Con nghĩ chỉ cần cố vài năm, con sẽ đủ để xây lại căn nhà cũ, để mẹ có cái giường êm, để em được học trường tốt hơn. Vậy mà giờ đây, tiền lương tháng này gửi về nhà gần hết, còn lại chẳng đủ mua cái vé xe khứ hồi. Công ty lại đang cắt giảm, ca làm thêm cũng ít dần, tiền thưởng Tết nghe đâu chỉ còn bằng nửa năm ngoái. Con tính toán đi tính toán lại, mỗi con số như một nhát dao cứa vào tim.
Mẹ ơi, con nhớ cái mùi khói bếp từ nồi bánh chưng mẹ nấu. Nhớ tiếng mẹ cằn nhằn bảo con ăn nhiều vào kẻo gầy. Nhớ cả cái cách mẹ lén nhét thêm ít tiền lẻ vào túi con rồi giả vờ như không có gì. Con nhớ cả đêm giao thừa, cả nhà quây quần bên mâm cơm đạm bạc mà ấm áp lạ thường. Năm nay, con sợ mình sẽ chỉ ngồi một mình trong phòng trọ, cầm điện thoại xem livestream pháo hoa, nghe tiếng “chúc mừng năm mới” từ xa xăm mà nước mắt rơi.
Con không dám gọi về nhà nhiều, vì mỗi lần nghe giọng mẹ là con lại nghẹn. Mẹ hỏi “con về Tết không?”, con chỉ biết cười gượng rồi nói “chắc bận việc mẹ ạ, để con cố xem sao”. Con sợ mẹ buồn, sợ mẹ lại thức trắng đêm lo cho con. Nhưng mẹ ơi, con mới là người buồn nhất. Con thấy mình vô dụng, đi xa bao năm mà chẳng mang được gì về cho mẹ ngoài vài ba triệu lẻ tẻ. Con hứa sẽ làm cho mẹ sung sướng, vậy mà đến cái Tết đoàn viên cũng không làm được.
Có những đêm con nằm nghĩ, nếu ngày xưa con không bỏ nhà đi, nếu con ở lại làm ruộng cùng mẹ thì có lẽ giờ này con đang đốn lá dong, đang buộc bánh cùng em. Có lẽ nghèo hơn, nhưng ít ra… con được ở gần mẹ. Giờ thì con chỉ biết nhìn tấm ảnh gia đình trên màn hình điện thoại, zoom vào nụ cười của mẹ mà lòng quặn thắt.
Mẹ ơi, nếu năm nay con không về được, mẹ đừng giận con nhé. Con không phải không muốn, mà là con… không đủ tiền. Con xin lỗi vì đã để mẹ chờ. Con xin lỗi vì đã để Tết này thiếu vắng một đứa con trai trong căn nhà nhỏ. Con chỉ mong mẹ giữ sức khỏe, ăn ngon một chút, cười nhiều một chút, để khi nào con về, mẹ vẫn còn nụ cười ấy dành cho con.
Con sẽ cố gắng hơn nữa, sẽ bớt ăn bớt ngủ, sẽ làm thêm bất cứ việc gì để năm sau, không có chuyện này lặp lại. Con hứa đấy mẹ ạ.
Con trai của mẹ
Con tính đi làm xa để kiếm tiền lo cho mẹ, cho em, để sau này mẹ không phải lom khom bán rau ngoài chợ nữa. Con nghĩ chỉ cần cố vài năm, con sẽ đủ để xây lại căn nhà cũ, để mẹ có cái giường êm, để em được học trường tốt hơn. Vậy mà giờ đây, tiền lương tháng này gửi về nhà gần hết, còn lại chẳng đủ mua cái vé xe khứ hồi. Công ty lại đang cắt giảm, ca làm thêm cũng ít dần, tiền thưởng Tết nghe đâu chỉ còn bằng nửa năm ngoái. Con tính toán đi tính toán lại, mỗi con số như một nhát dao cứa vào tim.
Mẹ ơi, con nhớ cái mùi khói bếp từ nồi bánh chưng mẹ nấu. Nhớ tiếng mẹ cằn nhằn bảo con ăn nhiều vào kẻo gầy. Nhớ cả cái cách mẹ lén nhét thêm ít tiền lẻ vào túi con rồi giả vờ như không có gì. Con nhớ cả đêm giao thừa, cả nhà quây quần bên mâm cơm đạm bạc mà ấm áp lạ thường. Năm nay, con sợ mình sẽ chỉ ngồi một mình trong phòng trọ, cầm điện thoại xem livestream pháo hoa, nghe tiếng “chúc mừng năm mới” từ xa xăm mà nước mắt rơi.
Con không dám gọi về nhà nhiều, vì mỗi lần nghe giọng mẹ là con lại nghẹn. Mẹ hỏi “con về Tết không?”, con chỉ biết cười gượng rồi nói “chắc bận việc mẹ ạ, để con cố xem sao”. Con sợ mẹ buồn, sợ mẹ lại thức trắng đêm lo cho con. Nhưng mẹ ơi, con mới là người buồn nhất. Con thấy mình vô dụng, đi xa bao năm mà chẳng mang được gì về cho mẹ ngoài vài ba triệu lẻ tẻ. Con hứa sẽ làm cho mẹ sung sướng, vậy mà đến cái Tết đoàn viên cũng không làm được.
Có những đêm con nằm nghĩ, nếu ngày xưa con không bỏ nhà đi, nếu con ở lại làm ruộng cùng mẹ thì có lẽ giờ này con đang đốn lá dong, đang buộc bánh cùng em. Có lẽ nghèo hơn, nhưng ít ra… con được ở gần mẹ. Giờ thì con chỉ biết nhìn tấm ảnh gia đình trên màn hình điện thoại, zoom vào nụ cười của mẹ mà lòng quặn thắt.
Mẹ ơi, nếu năm nay con không về được, mẹ đừng giận con nhé. Con không phải không muốn, mà là con… không đủ tiền. Con xin lỗi vì đã để mẹ chờ. Con xin lỗi vì đã để Tết này thiếu vắng một đứa con trai trong căn nhà nhỏ. Con chỉ mong mẹ giữ sức khỏe, ăn ngon một chút, cười nhiều một chút, để khi nào con về, mẹ vẫn còn nụ cười ấy dành cho con.
Con sẽ cố gắng hơn nữa, sẽ bớt ăn bớt ngủ, sẽ làm thêm bất cứ việc gì để năm sau, không có chuyện này lặp lại. Con hứa đấy mẹ ạ.
Con trai của mẹ