Đêm…
là lúc mọi thứ chậm lại,
tiếng ồn ban ngày tắt đi,
nhưng trong lòng thì lại ồn hơn bao giờ hết.
Những cảm xúc không thể gọi tên ấy
thường là hỗn hợp của nhớ – trống – mệt – và một chút hy vọng rất mỏng.
Không đủ buồn để khóc,
không đủ vui để mỉm cười,
chỉ đủ để thấy mình đang tồn tại rất rõ ràng.
Đêm hay làm người ta thành thật.
Với bản thân.
Với những điều ban ngày cố lờ đi.
Nếu lúc này bạn đang thấy lòng mình lơ lửng như thế,
thì… không sao đâu.
Có những cảm xúc sinh ra không phải để gọi tên,
chỉ để được ở đó một chút rồi thôi
Đêm…
là khi thành phố ngủ quên,
còn lòng người thì thức dậy.
Những điều chưa kịp nói ban ngày
xếp hàng gõ cửa trí nhớ.
Có nỗi nhớ không có địa chỉ,
có mệt mỏi chẳng biết gửi cho ai,
có một người nào đó từng rất gần
giờ chỉ còn tồn tại trong vài khoảnh khắc rất ngắn.
Đêm không hỏi lý do.
Đêm chỉ lặng lẽ giữ hộ
những cảm xúc không thể gọi tên,
để sáng mai ta lại giả vờ ổn.
là lúc mọi thứ chậm lại,
tiếng ồn ban ngày tắt đi,
nhưng trong lòng thì lại ồn hơn bao giờ hết.
Những cảm xúc không thể gọi tên ấy
thường là hỗn hợp của nhớ – trống – mệt – và một chút hy vọng rất mỏng.
Không đủ buồn để khóc,
không đủ vui để mỉm cười,
chỉ đủ để thấy mình đang tồn tại rất rõ ràng.
Đêm hay làm người ta thành thật.
Với bản thân.
Với những điều ban ngày cố lờ đi.
Nếu lúc này bạn đang thấy lòng mình lơ lửng như thế,
thì… không sao đâu.
Có những cảm xúc sinh ra không phải để gọi tên,
chỉ để được ở đó một chút rồi thôi
Đêm…
là khi thành phố ngủ quên,
còn lòng người thì thức dậy.
Những điều chưa kịp nói ban ngày
xếp hàng gõ cửa trí nhớ.
Có nỗi nhớ không có địa chỉ,
có mệt mỏi chẳng biết gửi cho ai,
có một người nào đó từng rất gần
giờ chỉ còn tồn tại trong vài khoảnh khắc rất ngắn.
Đêm không hỏi lý do.
Đêm chỉ lặng lẽ giữ hộ
những cảm xúc không thể gọi tên,
để sáng mai ta lại giả vờ ổn.