Anh ơi, em không biết phải gọi anh là gì nữa.Gọi “anh quản lý” thì xa cách quá, như thể em chỉ là một thành viên bình thường trong hàng nghìn người khác. Gọi “anh” thì lại sợ… vượt quá giới hạn mà chính em tự vẽ ra từ ngày đầu. Thế nên em cứ để trống, chỉ gọi thầm trong đầu mỗi đêm: “Anh ơi”.
Em đã cố gắng lắm rồi, thật đấy.Em từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để dừng lại ngay khi nhận ra cảm giác này không nên có. Em từng tự nhủ rằng: “Chỉ là ngưỡng mộ thôi, chỉ là quý mến một người tử tế, một người quản lý diễn đàn luôn công bằng, luôn trả lời từng tin nhắn dù đã khuya đến mấy giờ”. Em từng tự lừa mình rằng trái tim em chỉ rung động vì sự tận tâm, vì cách anh kiên nhẫn giải thích, vì những lần anh lặng lẽ xóa bài toxic để bảo vệ không gian chung mà không cần ai biết.
Nhưng em lừa không nổi nữa.
Mỗi lần thấy avatar anh sáng đèn lúc nửa đêm, em lại ngồi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Đang online” mà tim đập thình thịch. Mỗi lần anh trả lời tin nhắn riêng của em – dù chỉ là vài câu ngắn gọn, mang tính công việc – em lại đọc đi đọc lại cả chục lần, tìm trong từng dấu chấm, từng khoảng cách một chút ấm áp không có thật. Em ghét bản thân vì điều đó. Ghét cái cách em tự biến những điều nhỏ nhặt thành hy vọng, rồi tự tay bóp chết hy vọng ấy ngay sau đó.
Em biết anh đã có gia đình. Em biết từ rất lâu rồi. Có lần anh vô tình nhắc đến “vợ anh hôm nay nấu canh chua cá lóc ngon lắm”, chỉ một câu bình thường trong box chat chung, thế mà em ngồi chết lặng cả buổi. Em không ghen với chị ấy đâu anh. Em không có quyền ghen. Em chỉ thấy đau – một nỗi đau rất riêng, rất ích kỷ, rất không thể nói ra. Đau vì em nhận ra mình đang đứng ở vị trí mà mãi mãi không bao giờ được bước qua cánh cửa ấy. Đau vì em hiểu rằng, dù em có yêu anh đến mức nào, thì trong cuộc đời anh, em cũng chỉ là một cái tên trong danh sách thành viên, một dòng tin nhắn sẽ trôi đi khi hộp thư đầy.
Có những đêm em khóc đến mức không thở nổi.Không phải khóc vì anh không yêu em – em chưa bao giờ dám mơ tới chuyện đó. Em khóc vì chính em: vì đã để trái tim mình đi lạc vào một nơi không có đường về. Em khóc vì cảm giác tội lỗi khi vẫn tiếp tục online mỗi ngày, vẫn chờ anh xuất hiện, vẫn cười nhẹ mỗi khi thấy tên anh trong danh sách quản trị. Em tự hỏi mình vô dụng đến mức nào khi không thể cắt đứt được sợi dây vô hình ấy.
Anh có bao giờ nhận ra không?Có bao giờ anh thấy em online liên tục nhưng lại im lặng bất thường? Có bao giờ anh để ý rằng em hay xuất hiện đúng những khung giờ anh hay trực nhất? Hay tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng em, như cách em ảo tưởng rằng giữa hàng nghìn tin nhắn, anh sẽ vô tình nhớ đến em nhiều hơn một chút?
Em không mong anh đáp lại. Thật đấy.Em chỉ mong một ngày nào đó em đủ can đảm để rời đi. Không phải unfollow, không phải block, mà là rời khỏi chính trái tim mình – nơi đã tự nguyện biến anh thành điểm tựa duy nhất trong những tháng ngày cô đơn. Em muốn học cách yêu một người khác, một người có thể nhìn em mà không phải qua màn hình, một người có thể nắm tay em mà không sợ ai nhìn thấy.
Nhưng đêm nay em vẫn chưa làm được.
Em vẫn ngồi đây, 2 giờ 47 phút sáng, nhìn avatar anh đã tắt đèn từ lâu. Em vẫn gõ những dòng này vào notepad, không dám gửi, không dám để lại bất kỳ dấu vết nào. Vì em sợ – sợ nếu anh đọc được, anh sẽ áy náy, sẽ tránh mặt em, sẽ khiến khoảng cách giữa chúng ta trở nên rõ ràng và lạnh lẽo hơn nữa.
Anh ơi…Nếu có một kiếp sau, em xin đừng gặp anh ở vị trí này. Đừng để em là cô gái ngồi sau màn hình, lặng lẽ yêu một người đàn ông đã thuộc về một gia đình khác. Em chỉ muốn được gặp anh như một người bình thường, được cười với anh mà không phải kìm nén, được buồn vì anh mà không phải tự trách mình.
Còn kiếp này… em đành giữ nỗi nhớ này cho riêng mình.Như một vết sẹo đẹp đẽ, đau đớn, và không ai được phép chạm vào.
Em xin lỗi vì đã yêu anh.Và em xin lỗi chính mình vì không thể ngừng yêu.
Em đã cố gắng lắm rồi, thật đấy.Em từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để dừng lại ngay khi nhận ra cảm giác này không nên có. Em từng tự nhủ rằng: “Chỉ là ngưỡng mộ thôi, chỉ là quý mến một người tử tế, một người quản lý diễn đàn luôn công bằng, luôn trả lời từng tin nhắn dù đã khuya đến mấy giờ”. Em từng tự lừa mình rằng trái tim em chỉ rung động vì sự tận tâm, vì cách anh kiên nhẫn giải thích, vì những lần anh lặng lẽ xóa bài toxic để bảo vệ không gian chung mà không cần ai biết.
Nhưng em lừa không nổi nữa.
Mỗi lần thấy avatar anh sáng đèn lúc nửa đêm, em lại ngồi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Đang online” mà tim đập thình thịch. Mỗi lần anh trả lời tin nhắn riêng của em – dù chỉ là vài câu ngắn gọn, mang tính công việc – em lại đọc đi đọc lại cả chục lần, tìm trong từng dấu chấm, từng khoảng cách một chút ấm áp không có thật. Em ghét bản thân vì điều đó. Ghét cái cách em tự biến những điều nhỏ nhặt thành hy vọng, rồi tự tay bóp chết hy vọng ấy ngay sau đó.
Em biết anh đã có gia đình. Em biết từ rất lâu rồi. Có lần anh vô tình nhắc đến “vợ anh hôm nay nấu canh chua cá lóc ngon lắm”, chỉ một câu bình thường trong box chat chung, thế mà em ngồi chết lặng cả buổi. Em không ghen với chị ấy đâu anh. Em không có quyền ghen. Em chỉ thấy đau – một nỗi đau rất riêng, rất ích kỷ, rất không thể nói ra. Đau vì em nhận ra mình đang đứng ở vị trí mà mãi mãi không bao giờ được bước qua cánh cửa ấy. Đau vì em hiểu rằng, dù em có yêu anh đến mức nào, thì trong cuộc đời anh, em cũng chỉ là một cái tên trong danh sách thành viên, một dòng tin nhắn sẽ trôi đi khi hộp thư đầy.
Có những đêm em khóc đến mức không thở nổi.Không phải khóc vì anh không yêu em – em chưa bao giờ dám mơ tới chuyện đó. Em khóc vì chính em: vì đã để trái tim mình đi lạc vào một nơi không có đường về. Em khóc vì cảm giác tội lỗi khi vẫn tiếp tục online mỗi ngày, vẫn chờ anh xuất hiện, vẫn cười nhẹ mỗi khi thấy tên anh trong danh sách quản trị. Em tự hỏi mình vô dụng đến mức nào khi không thể cắt đứt được sợi dây vô hình ấy.
Anh có bao giờ nhận ra không?Có bao giờ anh thấy em online liên tục nhưng lại im lặng bất thường? Có bao giờ anh để ý rằng em hay xuất hiện đúng những khung giờ anh hay trực nhất? Hay tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng em, như cách em ảo tưởng rằng giữa hàng nghìn tin nhắn, anh sẽ vô tình nhớ đến em nhiều hơn một chút?
Em không mong anh đáp lại. Thật đấy.Em chỉ mong một ngày nào đó em đủ can đảm để rời đi. Không phải unfollow, không phải block, mà là rời khỏi chính trái tim mình – nơi đã tự nguyện biến anh thành điểm tựa duy nhất trong những tháng ngày cô đơn. Em muốn học cách yêu một người khác, một người có thể nhìn em mà không phải qua màn hình, một người có thể nắm tay em mà không sợ ai nhìn thấy.
Nhưng đêm nay em vẫn chưa làm được.
Em vẫn ngồi đây, 2 giờ 47 phút sáng, nhìn avatar anh đã tắt đèn từ lâu. Em vẫn gõ những dòng này vào notepad, không dám gửi, không dám để lại bất kỳ dấu vết nào. Vì em sợ – sợ nếu anh đọc được, anh sẽ áy náy, sẽ tránh mặt em, sẽ khiến khoảng cách giữa chúng ta trở nên rõ ràng và lạnh lẽo hơn nữa.
Anh ơi…Nếu có một kiếp sau, em xin đừng gặp anh ở vị trí này. Đừng để em là cô gái ngồi sau màn hình, lặng lẽ yêu một người đàn ông đã thuộc về một gia đình khác. Em chỉ muốn được gặp anh như một người bình thường, được cười với anh mà không phải kìm nén, được buồn vì anh mà không phải tự trách mình.
Còn kiếp này… em đành giữ nỗi nhớ này cho riêng mình.Như một vết sẹo đẹp đẽ, đau đớn, và không ai được phép chạm vào.
Em xin lỗi vì đã yêu anh.Và em xin lỗi chính mình vì không thể ngừng yêu.