Cuối năm … và nỗi nhớ anh …???

Meoluoi87

Thành viên nữ
Chính Thức
User ID
665318
Since
15/12/25
Bài viết
56
TBD
96,311VNĐ
Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
là khi thành phố bắt đầu treo đèn,
người ta vội vàng hơn,
còn em thì chậm lại
ở những đoạn ký ức có anh đi ngang.

Cuối năm…
em học cách quen với rét,
quen với những buổi tối tan làm muộn,
quen với việc tự hỏi
không biết giờ này anh đang ở đâu
rồi lại giả vờ như mình không quan tâm nữa.

Nỗi nhớ anh không ồn ào,
nó nằm yên trong những điều rất nhỏ:
một bài hát cũ bật lên bất ngờ,
một quán quen vẫn đông mà thiếu người ngồi đối diện,
một câu chuyện em từng kể
nhưng giờ chẳng còn ai nghe tiếp.

Cuối năm…
ai cũng nói về sum vầy,
còn em thì đếm ngày
bằng những khoảng trống.
Có những tối,
em chợt nhận ra
thứ lạnh nhất không phải là gió,
mà là cảm giác
mình đã từng rất gần nhau
nhưng bây giờ
chỉ còn đủ xa để nhớ.

Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
không biết gửi cho ai,
nên em cất vào lòng,
để khi năm mới đến
em vẫn mang theo
một nỗi buồn cũ
chưa kịp gọi tên
 
Gió này ko lạnh nhé!
 
Mùa Thu thì :
" Em như cơn gió Thu bay bay nhẹ nhẹ ,
Đưa anh đi tìm vần thơ...
Qua công viên lá rơi trên con đường về,
Bỗng nhiên nghe lòng đan ước mơ."
Còn mùa Xuân thì :
" Em chợt đến bên anh dịu dàng như cơn GIÓ nhẹ...."
 
Mùa Thu thì :
" Em như cơn gió Thu bay bay nhẹ nhẹ ,
Đưa anh đi tìm vần thơ...
Qua công viên lá rơi trên con đường về,
Bỗng nhiên nghe lòng đan ước mơ."
Còn mùa Xuân thì :
" Em chợt đến bên anh dịu dàng như cơn GIÓ nhẹ...."
Có vẻ toàn cơn gió nhẹ!
 
Có vẻ toàn cơn gió nhẹ!
Uh, 2 mùa đó là 2 mùa của sự lãng mạn, là mùa của tình yêu và nỗi nhớ. Cho nên nó cứ nhè nhẹ thôi.
 
Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
là khi thành phố bắt đầu treo đèn,
người ta vội vàng hơn,
còn em thì chậm lại
ở những đoạn ký ức có anh đi ngang.

Cuối năm…
em học cách quen với rét,
quen với những buổi tối tan làm muộn,
quen với việc tự hỏi
không biết giờ này anh đang ở đâu
rồi lại giả vờ như mình không quan tâm nữa.

Nỗi nhớ anh không ồn ào,
nó nằm yên trong những điều rất nhỏ:
một bài hát cũ bật lên bất ngờ,
một quán quen vẫn đông mà thiếu người ngồi đối diện,
một câu chuyện em từng kể
nhưng giờ chẳng còn ai nghe tiếp.

Cuối năm…
ai cũng nói về sum vầy,
còn em thì đếm ngày
bằng những khoảng trống.
Có những tối,
em chợt nhận ra
thứ lạnh nhất không phải là gió,
mà là cảm giác
mình đã từng rất gần nhau
nhưng bây giờ
chỉ còn đủ xa để nhớ.

Cuối năm… và nỗi nhớ anh…
không biết gửi cho ai,
nên em cất vào lòng,
để khi năm mới đến
em vẫn mang theo
một nỗi buồn cũ
chưa kịp gọi tên

Tôi từng sống, từng yêu ai đó.
Từng nguyện sao trời, từng hẹn ước thề non.
Từng sống chết, thương nhớ mỏi mòn
Cũng từng sợ, đau thêm lần nữa.

Ước nguyện trời đổi đá thay tim.
Nhưng ngu dại đời người, ai hiểu được!

Để một ngày, ngơ ngẩn giữa nhân gian,
Ai cũng biết, khóc cười nào xa sỉ?

Có kẻ khờ, tim đá chỉ ngẩn ngơ,
Không khóc, không cười, không bị luỵ

Nhưng tột cùng chỉ trống rỗng, vô tri.
Hãy hạnh phúc, trân quý dù vui khổ.
Xa sỉ đời người là những nhịp trong tim.
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Back
Top Bottom