Công ty quảng cáo nhỏ nằm trên tầng 15 của tòa nhà cũ ở quận 1. Không khí văn phòng lúc nào cũng căng thẳng: deadline dồn dập, khách hàng khó tính, và những cuộc họp kéo dài đến tận khuya. Chị Minh – trưởng phòng sáng tạo, 34 tuổi, đã kết hôn 7 năm, chồng là kỹ sư xây dựng thường xuyên công tác xa nhà. Anh Huy – nhân viên thiết kế mới vào làm được 8 tháng, 27 tuổi, độc thân, tóc dài buộc đuôi gà, luôn mặc áo sơ mi xắn tay để lộ cánh tay săn chắc.
Ban đầu chỉ là những tin nhắn công việc muộn màng.
“Chị Minh ơi, file này em chỉnh lại rồi, chị xem giúp em nhé?”“Ừ, gửi chị. Mà sao muộn thế này vẫn online?”“Deadline chị ơi. Chị cũng chưa về à?”“Chồng chị đi công trình, nhà một mình buồn.”
Những tin nhắn dần chuyển sang emoji cười, rồi sticker thân mật, rồi những câu đùa có ý tứ. Một tối thứ Sáu, cả team đi nhậu sau khi chốt dự án lớn. Chị Minh uống hơi nhiều, má ửng hồng, mắt long lanh. Anh Huy đưa chị về bằng xe máy, vì chị bảo “đừng để chị gọi grab, say quá”. Trên đường về, chị ngồi sau, tay ôm eo anh chặt hơn bình thường, đầu tựa vào lưng anh, hơi thở ấm áp phả qua lớp áo mỏng.
Đến cổng chung cư chị, chị không xuống ngay.
“Anh Huy… lên nhà chị uống ly nước đã. Chị… chóng mặt.”
Anh biết đó không phải lý do thật sự. Nhưng anh vẫn gật đầu.
Căn hộ tầng 12, đèn vàng ấm áp, mùi nước hoa nhẹ nhàng của chị lan tỏa. Chị rót hai ly rượu vang còn thừa từ hôm trước, ngồi xuống sofa cạnh anh. Không ai nói gì nhiều. Chị đặt ly xuống, quay sang nhìn anh, rồi bất ngờ cúi xuống hôn.
Nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng, thăm dò. Rồi chị luồn tay vào tóc anh, kéo anh sát hơn. Môi anh đáp lại, lưỡi quấn lấy lưỡi chị. Tay anh luồn dưới áo sơ mi trắng của chị, chạm vào làn da mịn màng ở eo, rồi trượt lên lưng, mở khóa áo ngực. Chị rên khẽ trong miệng anh.
Họ ngã xuống sofa. Anh cởi từng cúc áo chị, để lộ bộ ngực đầy đặn được nâng bởi chiếc áo lót ren đen. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên qua lớp ren, mút nhẹ rồi mạnh dần. Chị cong người, tay bấu vào vai anh, móng tay sơn đỏ cắm sâu.
“Anh… chị muốn…” chị thì thầm, giọng run run.
Anh kéo váy bút chì của chị lên cao, tụt quần lót ren xuống. Chị đã ướt át từ lâu. Anh dùng ngón tay vuốt ve chậm rãi, rồi luồn vào trong, khiến chị bật ra tiếng rên dài. Chị cởi thắt lưng anh, kéo khóa quần xuống, nắm lấy thứ đang căng cứng, vuốt ve lên xuống.
Họ chuyển sang phòng ngủ. Chị nằm ngửa trên giường, hai chân dang rộng. Anh quỳ giữa hai chân chị, cúi xuống dùng lưỡi thay cho ngón tay. Chị giật nảy người, tay nắm chặt tóc anh, hông nhấc lên đón từng đợt liếm. Tiếng rên của chị ngày càng to, không còn kìm nén nữa.
“Anh… vào đi… chị chịu hết nổi rồi…”
Anh đứng dậy, cởi hết quần áo, tiến vào chị chậm rãi. Chị cắn môi, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm lấy lưng anh. Khi anh vào hết, chị thở hắt ra một tiếng dài, cơ thể run lên. Anh bắt đầu di chuyển – chậm lúc đầu, rồi nhanh dần. Mỗi cú thúc khiến giường rung nhẹ, tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn: phạch… phạch… phạch…
Chị xoay người, quỳ gối, mông chổng lên. Anh quỳ sau lưng, hai tay nắm chặt hông chị, đâm mạnh từ phía sau. Tư thế này khiến anh chạm sâu hơn, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Chị úp mặt vào gối, cắn chặt để kìm tiếng hét. Mông chị nảy lên theo từng nhịp, làn da trắng hồng lấp loáng mồ hôi.
“Nhanh nữa… mạnh nữa… chị sắp ra…” chị thì thào, giọng lạc đi.
Anh tăng tốc, tay vỗ nhẹ vào mông chị, tiếng “bốp” khe khẽ vang lên. Chị run bần bật, cơ thể co giật dữ dội. Cơn cực khoái ập đến, chị cong người ra sau, miệng há to, mắt trợn trắng, nước mắt trào ra vì khoái cảm quá mãnh liệt. Bên trong chị co bóp liên hồi, siết chặt lấy anh từng đợt.
Anh không chịu nổi nữa. Anh ấn sâu hết mức, giữ nguyên, phóng hết vào trong chị. Từng đợt nóng bỏng trào ra, lấp đầy chị đến mức tràn ra ngoài, chảy dọc xuống đùi chị. Anh gầm nhẹ, tay siết chặt hông chị đến đỏ ửng.
Họ đổ gục xuống giường, thở hổn hển. Chị nằm nghiêng, ôm lấy anh từ phía sau, tay vuốt ve ngực anh. Anh quay lại hôn lên trán chị.
“Sáng mai… chị đi làm sớm nhé. Đừng để ai thấy mình đến cùng lúc.”
Chị gật đầu, thì thầm:
“Ừ. Nhưng chiều mai… họp team ở phòng họp nhỏ tầng 15. Chỉ có hai đứa mình.”
Anh cười khẽ, kéo chăn đắp cho cả hai. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, xe cộ vẫn chạy. Và ở tầng 15 ngày mai, phòng họp kín sẽ lại chứng kiến một cuộc “họp” khác – không có biên bản, không có khách hàng, chỉ có hai cơ thể quấn lấy nhau trong ánh đèn huỳnh quang mờ ảo.
Ban đầu chỉ là những tin nhắn công việc muộn màng.
“Chị Minh ơi, file này em chỉnh lại rồi, chị xem giúp em nhé?”“Ừ, gửi chị. Mà sao muộn thế này vẫn online?”“Deadline chị ơi. Chị cũng chưa về à?”“Chồng chị đi công trình, nhà một mình buồn.”
Những tin nhắn dần chuyển sang emoji cười, rồi sticker thân mật, rồi những câu đùa có ý tứ. Một tối thứ Sáu, cả team đi nhậu sau khi chốt dự án lớn. Chị Minh uống hơi nhiều, má ửng hồng, mắt long lanh. Anh Huy đưa chị về bằng xe máy, vì chị bảo “đừng để chị gọi grab, say quá”. Trên đường về, chị ngồi sau, tay ôm eo anh chặt hơn bình thường, đầu tựa vào lưng anh, hơi thở ấm áp phả qua lớp áo mỏng.
Đến cổng chung cư chị, chị không xuống ngay.
“Anh Huy… lên nhà chị uống ly nước đã. Chị… chóng mặt.”
Anh biết đó không phải lý do thật sự. Nhưng anh vẫn gật đầu.
Căn hộ tầng 12, đèn vàng ấm áp, mùi nước hoa nhẹ nhàng của chị lan tỏa. Chị rót hai ly rượu vang còn thừa từ hôm trước, ngồi xuống sofa cạnh anh. Không ai nói gì nhiều. Chị đặt ly xuống, quay sang nhìn anh, rồi bất ngờ cúi xuống hôn.
Nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng, thăm dò. Rồi chị luồn tay vào tóc anh, kéo anh sát hơn. Môi anh đáp lại, lưỡi quấn lấy lưỡi chị. Tay anh luồn dưới áo sơ mi trắng của chị, chạm vào làn da mịn màng ở eo, rồi trượt lên lưng, mở khóa áo ngực. Chị rên khẽ trong miệng anh.
Họ ngã xuống sofa. Anh cởi từng cúc áo chị, để lộ bộ ngực đầy đặn được nâng bởi chiếc áo lót ren đen. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên qua lớp ren, mút nhẹ rồi mạnh dần. Chị cong người, tay bấu vào vai anh, móng tay sơn đỏ cắm sâu.
“Anh… chị muốn…” chị thì thầm, giọng run run.
Anh kéo váy bút chì của chị lên cao, tụt quần lót ren xuống. Chị đã ướt át từ lâu. Anh dùng ngón tay vuốt ve chậm rãi, rồi luồn vào trong, khiến chị bật ra tiếng rên dài. Chị cởi thắt lưng anh, kéo khóa quần xuống, nắm lấy thứ đang căng cứng, vuốt ve lên xuống.
Họ chuyển sang phòng ngủ. Chị nằm ngửa trên giường, hai chân dang rộng. Anh quỳ giữa hai chân chị, cúi xuống dùng lưỡi thay cho ngón tay. Chị giật nảy người, tay nắm chặt tóc anh, hông nhấc lên đón từng đợt liếm. Tiếng rên của chị ngày càng to, không còn kìm nén nữa.
“Anh… vào đi… chị chịu hết nổi rồi…”
Anh đứng dậy, cởi hết quần áo, tiến vào chị chậm rãi. Chị cắn môi, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm lấy lưng anh. Khi anh vào hết, chị thở hắt ra một tiếng dài, cơ thể run lên. Anh bắt đầu di chuyển – chậm lúc đầu, rồi nhanh dần. Mỗi cú thúc khiến giường rung nhẹ, tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn: phạch… phạch… phạch…
Chị xoay người, quỳ gối, mông chổng lên. Anh quỳ sau lưng, hai tay nắm chặt hông chị, đâm mạnh từ phía sau. Tư thế này khiến anh chạm sâu hơn, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Chị úp mặt vào gối, cắn chặt để kìm tiếng hét. Mông chị nảy lên theo từng nhịp, làn da trắng hồng lấp loáng mồ hôi.
“Nhanh nữa… mạnh nữa… chị sắp ra…” chị thì thào, giọng lạc đi.
Anh tăng tốc, tay vỗ nhẹ vào mông chị, tiếng “bốp” khe khẽ vang lên. Chị run bần bật, cơ thể co giật dữ dội. Cơn cực khoái ập đến, chị cong người ra sau, miệng há to, mắt trợn trắng, nước mắt trào ra vì khoái cảm quá mãnh liệt. Bên trong chị co bóp liên hồi, siết chặt lấy anh từng đợt.
Anh không chịu nổi nữa. Anh ấn sâu hết mức, giữ nguyên, phóng hết vào trong chị. Từng đợt nóng bỏng trào ra, lấp đầy chị đến mức tràn ra ngoài, chảy dọc xuống đùi chị. Anh gầm nhẹ, tay siết chặt hông chị đến đỏ ửng.
Họ đổ gục xuống giường, thở hổn hển. Chị nằm nghiêng, ôm lấy anh từ phía sau, tay vuốt ve ngực anh. Anh quay lại hôn lên trán chị.
“Sáng mai… chị đi làm sớm nhé. Đừng để ai thấy mình đến cùng lúc.”
Chị gật đầu, thì thầm:
“Ừ. Nhưng chiều mai… họp team ở phòng họp nhỏ tầng 15. Chỉ có hai đứa mình.”
Anh cười khẽ, kéo chăn đắp cho cả hai. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, xe cộ vẫn chạy. Và ở tầng 15 ngày mai, phòng họp kín sẽ lại chứng kiến một cuộc “họp” khác – không có biên bản, không có khách hàng, chỉ có hai cơ thể quấn lấy nhau trong ánh đèn huỳnh quang mờ ảo.