Hùng lấy vợ được hai năm. Vợ anh – Mai – là con gái lớn, còn em gái Mai là bé Thảo, mới hai mươi tuổi, đang học năm cuối đại học ở thành phố nhưng hay về nhà cuối tuần. Thảo xinh như hoa hậu nhí của làng, da trắng mịn, mắt to tròn, môi dày mọng, thân hình nhỏ nhắn nhưng đường cong lại rất “gợi”. Đặc biệt là cặp mông tròn lẳn và đôi chân dài miên man mà Hùng đã lén nhìn không biết bao nhiêu lần khi Thảo mặc quần short ở nhà.
Mai làm ngân hàng, thường xuyên tăng ca, có hôm về muộn tới nửa đêm. Những ngày đó, Hùng ở nhà một mình với Thảo. Ban đầu chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi dần dần là những cái chạm vô tình, những ánh mắt dừng lại lâu hơn mức cần thiết.
Một buổi sáng chủ nhật, trời đổ mưa lớn từ nửa đêm. Mai phải đi công tác gấp ở tỉnh khác, dặn Hùng trông nhà và đưa Thảo đi học nhóm nếu cần. Mưa vẫn rơi tầm tã, điện bị cúp, cả nhà tối om. Thảo mặc chiếc áo thun rộng cũ của Hùng (vì đồ em để quên ở nhà) và quần short ngủ, không mặc áo lót. Áo thun mỏng dính nước mưa khi Thảo chạy ra sân lấy đồ, giờ dính sát vào người, để lộ rõ hai núm vú nhỏ xinh cương lên vì lạnh.
Hùng ngồi ở phòng khách, giả vờ xem điện thoại, nhưng mắt không rời khỏi Thảo đang lau tóc bằng khăn. Thảo bước tới, ngồi phịch xuống sofa bên cạnh anh, sát đến mức đùi chạm đùi.
“Anh Hùng… lạnh quá,” Thảo nói nhỏ, giọng run run, hai tay ôm lấy người.
Hùng quay sang, thấy đôi mắt Thảo long lanh dưới ánh nến lập lòe. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt của em, rồi chậm rãi kéo em vào lòng. Thảo không kháng cự, chỉ khẽ rúc vào ngực anh.
“Em… em lạnh thật hay giả vờ đấy?” Hùng thì thầm, tay luồn xuống dưới áo, chạm vào làn da ấm nóng ở eo.
Thảo ngẩng lên, môi run run: “Em… em không biết nữa… nhưng em thích anh ôm em thế này…”
Không chờ thêm, Hùng cúi xuống hôn Thảo. Nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi em, tay lần xuống kéo áo thun lên cao. Bộ ngực nhỏ nhắn, núm vú hồng hào hiện ra trước mắt. Hùng ngậm lấy một bên, mút mạnh, tay kia bóp nắn bên còn lại. Thảo rên khẽ, hai tay ôm chặt đầu anh, hông ưỡn lên tìm kiếm.
“Anh… em ướt hết rồi…” Thảo thở hổn hển.
Hùng đẩy Thảo nằm ngửa xuống sofa, tụt quần short xuống. Quần lót ren hồng mỏng tang đã ướt sũng. Anh kéo nó xuống, để lộ phần kín non tơ, hồng hào và đang rỉ nước. Hùng cúi xuống, dùng lưỡi liếm dọc khe, rồi tập trung vào hột le nhỏ xinh. Thảo giật nảy người, hai chân quắp chặt lấy đầu anh, miệng rên lớn:
“Anh Hùng… sướng quá… em không chịu nổi…”
Chưa để em lên đỉnh, Hùng đứng dậy cởi quần. Cậu bé của anh đã căng cứng, đầu khấc bóng loáng. Anh đỡ hai chân Thảo dạng rộng, đặt lên vai mình, rồi từ từ đẩy vào. Thảo hét nhỏ một tiếng vì hơi đau, nhưng nhanh chóng chuyển sang rên rỉ khoái lạc khi anh lấp đầy em hoàn toàn.
Hùng bắt đầu nhấp, chậm rãi để em quen, rồi nhanh dần. Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn giữa tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên. Thảo ôm chặt lấy anh, móng tay cào lên lưng anh, miệng thì thầm:
“Anh… mạnh nữa… em muốn anh sâu hơn…”
Hùng tăng tốc, mỗi cú thúc khiến ngực Thảo nảy lên theo nhịp. Anh cúi xuống hôn em, nuốt lấy tiếng rên vào miệng mình. Thảo cong người, cơ thể run bần bật, đạt cực khoái trong tiếng hét bịt miệng bằng tay. Hùng cũng không chịu nổi nữa, rút ra, phóng hết lên bụng và ngực em trong những đợt sóng nóng hổi.
Hai người nằm đó, thở dốc trong ánh nến mờ ảo. Thảo vuốt tóc Hùng, mắt long lanh:
“Anh… đừng nói với chị Mai nhé… em không muốn mất anh…”
Hùng hôn lên trán em, thì thầm: “Bí mật của hai ta thôi, Thảo bé nhỏ.”
Mưa vẫn rơi không ngớt. Trong căn nhà tối om, dưới ánh nến lập lòe, một mối tình cấm kỵ lặng lẽ bùng cháy, ngọt ngào và đầy nguy hiểm.
Mai làm ngân hàng, thường xuyên tăng ca, có hôm về muộn tới nửa đêm. Những ngày đó, Hùng ở nhà một mình với Thảo. Ban đầu chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi dần dần là những cái chạm vô tình, những ánh mắt dừng lại lâu hơn mức cần thiết.
Một buổi sáng chủ nhật, trời đổ mưa lớn từ nửa đêm. Mai phải đi công tác gấp ở tỉnh khác, dặn Hùng trông nhà và đưa Thảo đi học nhóm nếu cần. Mưa vẫn rơi tầm tã, điện bị cúp, cả nhà tối om. Thảo mặc chiếc áo thun rộng cũ của Hùng (vì đồ em để quên ở nhà) và quần short ngủ, không mặc áo lót. Áo thun mỏng dính nước mưa khi Thảo chạy ra sân lấy đồ, giờ dính sát vào người, để lộ rõ hai núm vú nhỏ xinh cương lên vì lạnh.
Hùng ngồi ở phòng khách, giả vờ xem điện thoại, nhưng mắt không rời khỏi Thảo đang lau tóc bằng khăn. Thảo bước tới, ngồi phịch xuống sofa bên cạnh anh, sát đến mức đùi chạm đùi.
“Anh Hùng… lạnh quá,” Thảo nói nhỏ, giọng run run, hai tay ôm lấy người.
Hùng quay sang, thấy đôi mắt Thảo long lanh dưới ánh nến lập lòe. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt của em, rồi chậm rãi kéo em vào lòng. Thảo không kháng cự, chỉ khẽ rúc vào ngực anh.
“Em… em lạnh thật hay giả vờ đấy?” Hùng thì thầm, tay luồn xuống dưới áo, chạm vào làn da ấm nóng ở eo.
Thảo ngẩng lên, môi run run: “Em… em không biết nữa… nhưng em thích anh ôm em thế này…”
Không chờ thêm, Hùng cúi xuống hôn Thảo. Nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi em, tay lần xuống kéo áo thun lên cao. Bộ ngực nhỏ nhắn, núm vú hồng hào hiện ra trước mắt. Hùng ngậm lấy một bên, mút mạnh, tay kia bóp nắn bên còn lại. Thảo rên khẽ, hai tay ôm chặt đầu anh, hông ưỡn lên tìm kiếm.
“Anh… em ướt hết rồi…” Thảo thở hổn hển.
Hùng đẩy Thảo nằm ngửa xuống sofa, tụt quần short xuống. Quần lót ren hồng mỏng tang đã ướt sũng. Anh kéo nó xuống, để lộ phần kín non tơ, hồng hào và đang rỉ nước. Hùng cúi xuống, dùng lưỡi liếm dọc khe, rồi tập trung vào hột le nhỏ xinh. Thảo giật nảy người, hai chân quắp chặt lấy đầu anh, miệng rên lớn:
“Anh Hùng… sướng quá… em không chịu nổi…”
Chưa để em lên đỉnh, Hùng đứng dậy cởi quần. Cậu bé của anh đã căng cứng, đầu khấc bóng loáng. Anh đỡ hai chân Thảo dạng rộng, đặt lên vai mình, rồi từ từ đẩy vào. Thảo hét nhỏ một tiếng vì hơi đau, nhưng nhanh chóng chuyển sang rên rỉ khoái lạc khi anh lấp đầy em hoàn toàn.
Hùng bắt đầu nhấp, chậm rãi để em quen, rồi nhanh dần. Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn giữa tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên. Thảo ôm chặt lấy anh, móng tay cào lên lưng anh, miệng thì thầm:
“Anh… mạnh nữa… em muốn anh sâu hơn…”
Hùng tăng tốc, mỗi cú thúc khiến ngực Thảo nảy lên theo nhịp. Anh cúi xuống hôn em, nuốt lấy tiếng rên vào miệng mình. Thảo cong người, cơ thể run bần bật, đạt cực khoái trong tiếng hét bịt miệng bằng tay. Hùng cũng không chịu nổi nữa, rút ra, phóng hết lên bụng và ngực em trong những đợt sóng nóng hổi.
Hai người nằm đó, thở dốc trong ánh nến mờ ảo. Thảo vuốt tóc Hùng, mắt long lanh:
“Anh… đừng nói với chị Mai nhé… em không muốn mất anh…”
Hùng hôn lên trán em, thì thầm: “Bí mật của hai ta thôi, Thảo bé nhỏ.”
Mưa vẫn rơi không ngớt. Trong căn nhà tối om, dưới ánh nến lập lòe, một mối tình cấm kỵ lặng lẽ bùng cháy, ngọt ngào và đầy nguy hiểm.