Có những ngày
chẳng muốn mạnh mẽ nữa,
vai mỏi rồi
mà vẫn phải gồng lên như chưa từng biết mệt.
Có những ngày
muốn được yếu đuối một lần thôi,
muốn khóc lớn
mà không cần xin lỗi ai vì tiếng nấc của mình.
Nhưng rồi lại thôi.
Vì phía sau còn trách nhiệm.
Vì phía trước còn những điều chưa xong.
Vì người ta quen nhìn mình vững vàng mất rồi.
Nên lại tự dặn lòng:
“Cố thêm chút nữa,
rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Cố thêm chút nữa
qua một buổi chiều dài hơn bình thường,
qua một đêm nằm nhìn trần nhà
mà tim chẳng chịu ngủ.
Cố thêm chút nữa
dù chẳng ai biết mình đang cố,
dù chẳng ai nghe thấy
tiếng thở dài vừa kịp nuốt vào trong.
Ừ thì…
mình vẫn sẽ cố.
Nhưng nếu một ngày
mệt quá rồi,
đừng trách mình
nếu muốn dừng lại một chút
để được là chính mình —
không mạnh mẽ,
không gồng gánh,
chỉ là một con người
cũng biết đau.
chẳng muốn mạnh mẽ nữa,
vai mỏi rồi
mà vẫn phải gồng lên như chưa từng biết mệt.
Có những ngày
muốn được yếu đuối một lần thôi,
muốn khóc lớn
mà không cần xin lỗi ai vì tiếng nấc của mình.
Nhưng rồi lại thôi.
Vì phía sau còn trách nhiệm.
Vì phía trước còn những điều chưa xong.
Vì người ta quen nhìn mình vững vàng mất rồi.
Nên lại tự dặn lòng:
“Cố thêm chút nữa,
rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Cố thêm chút nữa
qua một buổi chiều dài hơn bình thường,
qua một đêm nằm nhìn trần nhà
mà tim chẳng chịu ngủ.
Cố thêm chút nữa
dù chẳng ai biết mình đang cố,
dù chẳng ai nghe thấy
tiếng thở dài vừa kịp nuốt vào trong.
Ừ thì…
mình vẫn sẽ cố.
Nhưng nếu một ngày
mệt quá rồi,
đừng trách mình
nếu muốn dừng lại một chút
để được là chính mình —
không mạnh mẽ,
không gồng gánh,
chỉ là một con người
cũng biết đau.