Có những cái chạm làm tim run,
da thịt nhớ nhau như lửa gặp gió,
một ánh nhìn cũng đủ
khiến đêm dài thành ngắn.
Nhưng rồi có những ngày
không son môi, không váy đẹp,
không ánh đèn, không nhạc —
chỉ là một tâm hồn mỏi mệt.
Lúc ấy,
bạn cần một bàn tay siết chặt,
hay một người ngồi xuống
lắng nghe nỗi buồn không tên?
Có những tình yêu bắt đầu từ cơ thể,
nhưng chỉ những tình yêu đi qua được
sự tổn thương, ích kỷ, khác biệt
mới thật sự ở lại.
Chạm vào da thịt thì dễ,
chạm vào tự trọng của nhau mới khó.
Ôm một người thì đơn giản,
nhưng ở lại khi họ không còn hoàn hảo
mới là lựa chọn.
Và có lẽ,
đến một ngày trưởng thành,
ta không còn hỏi
ai làm tim mình rung động nhất —
mà hỏi:
Ai khiến mình cảm thấy được tôn trọng,
được an toàn,
được là chính mình
mà không phải gồng lên để giữ?
Vì yêu cách họ chạm vào mình
có thể là say mê.
Nhưng yêu cách họ đối xử với mình
mới là bình yên.
da thịt nhớ nhau như lửa gặp gió,
một ánh nhìn cũng đủ
khiến đêm dài thành ngắn.
Nhưng rồi có những ngày
không son môi, không váy đẹp,
không ánh đèn, không nhạc —
chỉ là một tâm hồn mỏi mệt.
Lúc ấy,
bạn cần một bàn tay siết chặt,
hay một người ngồi xuống
lắng nghe nỗi buồn không tên?
Có những tình yêu bắt đầu từ cơ thể,
nhưng chỉ những tình yêu đi qua được
sự tổn thương, ích kỷ, khác biệt
mới thật sự ở lại.
Chạm vào da thịt thì dễ,
chạm vào tự trọng của nhau mới khó.
Ôm một người thì đơn giản,
nhưng ở lại khi họ không còn hoàn hảo
mới là lựa chọn.
Và có lẽ,
đến một ngày trưởng thành,
ta không còn hỏi
ai làm tim mình rung động nhất —
mà hỏi:
Ai khiến mình cảm thấy được tôn trọng,
được an toàn,
được là chính mình
mà không phải gồng lên để giữ?
Vì yêu cách họ chạm vào mình
có thể là say mê.
Nhưng yêu cách họ đối xử với mình
mới là bình yên.