Có những điều trong đời, khi còn ở bên cạnh ta lại nghĩ là hiển nhiên. Ta quen với sự hiện diện ấy đến mức quên mất việc phải nâng niu. Để rồi khi nó rời đi, ta mới thấm thía rằng: không biết trân trọng thì sẽ mất đi.
Nhưng đau lòng hơn là khi ta đã thật sự trân trọng.
Đã cố gắng giữ gìn từng chút một.
Đã đặt cả chân thành và yêu thương vào đó.
Vậy mà cuối cùng… vẫn không thể giữ được.
Hóa ra, mất mát không phải lúc nào cũng đến từ sự hờ hững.
Có những thứ ra đi dù ta đã hết lòng.
Có những người bước khỏi cuộc đời ta dù ta chưa từng muốn buông tay.
Trân trọng không phải lúc nào cũng đủ để giữ lại.
Vì giữ được một điều gì đó không chỉ cần tình cảm của một phía.
Nó còn cần sự đồng điệu, đúng thời điểm, và cả sự lựa chọn từ người còn lại.
Có lẽ điều duy nhất ta có thể làm là sống thật lòng với những gì mình có.
Để nếu một ngày phải rời xa, ta không hối hận vì đã từng vô tâm.
Và nếu không thể giữ được, ta vẫn có thể mỉm cười mà nói rằng:
“Ít nhất, mình đã từng trân trọng bằng tất cả những gì mình có.”
Nhưng đau lòng hơn là khi ta đã thật sự trân trọng.
Đã cố gắng giữ gìn từng chút một.
Đã đặt cả chân thành và yêu thương vào đó.
Vậy mà cuối cùng… vẫn không thể giữ được.
Hóa ra, mất mát không phải lúc nào cũng đến từ sự hờ hững.
Có những thứ ra đi dù ta đã hết lòng.
Có những người bước khỏi cuộc đời ta dù ta chưa từng muốn buông tay.
Trân trọng không phải lúc nào cũng đủ để giữ lại.
Vì giữ được một điều gì đó không chỉ cần tình cảm của một phía.
Nó còn cần sự đồng điệu, đúng thời điểm, và cả sự lựa chọn từ người còn lại.
Có lẽ điều duy nhất ta có thể làm là sống thật lòng với những gì mình có.
Để nếu một ngày phải rời xa, ta không hối hận vì đã từng vô tâm.
Và nếu không thể giữ được, ta vẫn có thể mỉm cười mà nói rằng:
“Ít nhất, mình đã từng trân trọng bằng tất cả những gì mình có.”