Độc thân không phải là khoảng trống.
Đó là một khoảng trời.
Có những ngày thức dậy, không tin nhắn chúc buổi sáng, không ai đợi mình trả lời, không cuộc hẹn vội vàng. Chỉ có ánh nắng len qua khung cửa, một tách cà phê ấm, và nhịp tim mình đập rất khẽ nhưng rất đủ.
Độc thân là khi ta bắt đầu nghe rõ tiếng lòng mình hơn tiếng ồn của người khác. Ta đi đâu tùy ý, yêu điều mình thích, ngủ khi mệt, khóc khi buồn, cười khi vui mà không cần giải thích. Không phải vì không ai yêu, mà vì ta đang học cách yêu chính mình trước đã.
Bình yên trong những buổi tối một mình, mở một bản nhạc quen, đọc vài trang sách, nghĩ về những điều đã qua mà không còn thấy nhói. Bình yên là khi không còn sợ cô đơn, vì hiểu rằng cô đơn chỉ là khoảng lặng để tâm hồn nghỉ ngơi.
Hạnh phúc khi độc thân không ồn ào. Nó không rực rỡ như pháo hoa, mà dịu như ánh đèn vàng cuối phố. Hạnh phúc là tự do. Là không phải níu giữ hay lo mất mát. Là biết rằng nếu một ngày tình yêu đến, mình đón nhận bằng sự trọn vẹn chứ không phải bằng sự thiếu thốn.
Độc thân không phải chờ đợi.
Độc thân là trưởng thành.
Là khi ta mỉm cười với chính mình trong gương và thấy đủ đầy.
Và rồi ta hiểu:
Bình yên không đến từ một người khác.
Nó đến từ việc ta thôi tìm kiếm bên ngoài những gì đã sẵn có trong tim mình.
Đó là một khoảng trời.
Có những ngày thức dậy, không tin nhắn chúc buổi sáng, không ai đợi mình trả lời, không cuộc hẹn vội vàng. Chỉ có ánh nắng len qua khung cửa, một tách cà phê ấm, và nhịp tim mình đập rất khẽ nhưng rất đủ.
Độc thân là khi ta bắt đầu nghe rõ tiếng lòng mình hơn tiếng ồn của người khác. Ta đi đâu tùy ý, yêu điều mình thích, ngủ khi mệt, khóc khi buồn, cười khi vui mà không cần giải thích. Không phải vì không ai yêu, mà vì ta đang học cách yêu chính mình trước đã.
Bình yên trong những buổi tối một mình, mở một bản nhạc quen, đọc vài trang sách, nghĩ về những điều đã qua mà không còn thấy nhói. Bình yên là khi không còn sợ cô đơn, vì hiểu rằng cô đơn chỉ là khoảng lặng để tâm hồn nghỉ ngơi.
Hạnh phúc khi độc thân không ồn ào. Nó không rực rỡ như pháo hoa, mà dịu như ánh đèn vàng cuối phố. Hạnh phúc là tự do. Là không phải níu giữ hay lo mất mát. Là biết rằng nếu một ngày tình yêu đến, mình đón nhận bằng sự trọn vẹn chứ không phải bằng sự thiếu thốn.
Độc thân không phải chờ đợi.
Độc thân là trưởng thành.
Là khi ta mỉm cười với chính mình trong gương và thấy đủ đầy.
Và rồi ta hiểu:
Bình yên không đến từ một người khác.
Nó đến từ việc ta thôi tìm kiếm bên ngoài những gì đã sẵn có trong tim mình.