Tản mạn về Hà Nội

donglan318

Thành viên nữ
Chính Thức
User ID
669653
Since
12/3/26
Bài viết
74
TBD
99,842VNĐ
Thế hệ 8x chúng tôi gắn bó với Hà Nội theo một cách rất riêng.
Tuổi thơ của chúng tôi gắn với một Hà Nội thanh bình, yên ả; tuổi thanh xuân lại chứng kiến một Hà Nội chuyển mình sang hướng hiện đại hơn.
Trong tuổi thơ tôi, cả Hà Nội là sân chơi của chúng tôi. Và một trong những ấn tượng sâu sắc với tôi là cột cờ Hà Nội.
Sàn tầng 2 và tầng 3 cột cờ là sân chơi chúng tôi yêu thích.
Chúng tôi thường lên đó vào gần cuối chiều, leo lên tầng thượng cột cờ. Khi đó, Hà Nội chưa có nhiều nhà cao tầng. Lên tầng thượng, chúng tôi có thể phóng tầm mắt nhìn xa các hướng, qua các ô cửa rộng. Ngắm vườn hoa Lê nin trước mặt, đường Hùng Vương thênh thang, và Hồ Tây sương khói phía xa,…
Khi ánh nắng chiều dần tắt, tôi thường thích nằm dài trên sàn tầng 3, và ngắm nhìn bầu trời đang tối dần, với bóng chiều vẫn còn đỏ rực hắt thứ ánh sáng đẹp đến kì ảo phía xa xa.
Tất cả không gian mênh mông, rực rỡ mà kì ảo đó khiến chúng tôi chìm trong những mơ mộng đẹp đẽ.
Bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn tới cột cờ HN, nhưng chỉ để ngồi cafe, ngắm nhìn và hồi tưởng lại.
Chứ giờ mỏi gối, chùn chân, nhìn bậc cột cờ leo ko nổi nữa. Hic!
 
Tưởng highland đóng cửa rồi nhỉ? Với lại ko đc gửi ô tô trong bảo tàng nữa rồi đúng ko? Vì có lần vào gửi thì bảo ko cho gửi nữa nên từ đó chuyển điểm sang GVM
 
Tưởng highland đóng cửa rồi nhỉ? Với lại ko đc gửi ô tô trong bảo tàng nữa rồi đúng ko? Vì có lần vào gửi thì bảo ko cho gửi nữa nên từ đó chuyển điểm sang GVM
Nói bây giờ chứ cái bây giờ lâu tới mấy năm rồi, và thỉnh thoảng của tôi ko ở hiện tại, ở lúc mà quán cafe nhỏ dưới chân cột cờ còn chưa phải Highland đâu. Ai HN có để ý góc bên kia cột cờ có nhà 1 vị lão thành CM (hình như nhà BT SH) có vườn ổi với những cây ổi quả rất to. Chúng tôi chỉ biết nhìn vì xa và cao quá. Có lần có quả chín, cành sát mép tường tầng 2, con bé bạn đưa tay kéo vào hái. Ít lâu sau thấy rào kín che hết. Chắc bg vẫn rào. Kkk.
 
Sửa lần cuối:
Thế hệ 8x chúng tôi gắn bó với Hà Nội theo một cách rất riêng.
Tuổi thơ của chúng tôi gắn với một Hà Nội thanh bình, yên ả; tuổi thanh xuân lại chứng kiến một Hà Nội chuyển mình sang hướng hiện đại hơn.
Trong tuổi thơ tôi, cả Hà Nội là sân chơi của chúng tôi. Và một trong những ấn tượng sâu sắc với tôi là cột cờ Hà Nội.
Sàn tầng 2 và tầng 3 cột cờ là sân chơi chúng tôi yêu thích.
Chúng tôi thường lên đó vào gần cuối chiều, leo lên tầng thượng cột cờ. Khi đó, Hà Nội chưa có nhiều nhà cao tầng. Lên tầng thượng, chúng tôi có thể phóng tầm mắt nhìn xa các hướng, qua các ô cửa rộng. Ngắm vườn hoa Lê nin trước mặt, đường Hùng Vương thênh thang, và Hồ Tây sương khói phía xa,…
Khi ánh nắng chiều dần tắt, tôi thường thích nằm dài trên sàn tầng 3, và ngắm nhìn bầu trời đang tối dần, với bóng chiều vẫn còn đỏ rực hắt thứ ánh sáng đẹp đến kì ảo phía xa xa.
Tất cả không gian mênh mông, rực rỡ mà kì ảo đó khiến chúng tôi chìm trong những mơ mộng đẹp đẽ.
Bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn tới cột cờ HN, nhưng chỉ để ngồi cafe, ngắm nhìn và hồi tưởng lại.
Chứ giờ mỏi gối, chùn chân, nhìn bậc cột cờ leo ko nổi nữa. Hic!
Higland cột cờ ^^

Tầm này hiu hiu cứ như mùa thu ấy
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Back
Top Bottom