Đã từng ngắm con đường hoa lê Tuyên Quang, rồi vườn mận, vườn mơ Mộc Châu, tôi vẫn yêu nhất sắc trắng hoa sưa Hà Nội.
Có lẽ nó đẹp không chỉ là vì một loài hoa, mà còn bởi vẻ đẹp lung linh của những hồi ức.
Hoa sưa trồng lác đác ở những con phố quen thuộc: Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Hoàng Hoa Thám, Đinh Tiên Hoàng,…
Trong cái mưa riêu riêu, gió lành lạnh của mùa xuân, những cánh hoa với sắc trắng thanh khiết, tinh khôi, như những đám mây trắng bồng bềnh; rồi bay múa nhẹ nhàng trong cơn gió nhẹ.
Tôi thích nhất là ngắm những cây sưa ở cuối đường Hoàng Hoa Thám. Trên nền sắc xanh của công viên Bách Thảo, sắc trắng của hoa đẹp đến nao lòng.
Rồi cả cây hoa góc phố gần bốt Hàng Đậu, ngắm hoa ở đó, giữa một khung cảnh đầy hoài cổ, ai mà chẳng thấy như thơ như mộng.
Thật là hoài niệm biết bao!
Có lẽ nó đẹp không chỉ là vì một loài hoa, mà còn bởi vẻ đẹp lung linh của những hồi ức.
Hoa sưa trồng lác đác ở những con phố quen thuộc: Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Hoàng Hoa Thám, Đinh Tiên Hoàng,…
Trong cái mưa riêu riêu, gió lành lạnh của mùa xuân, những cánh hoa với sắc trắng thanh khiết, tinh khôi, như những đám mây trắng bồng bềnh; rồi bay múa nhẹ nhàng trong cơn gió nhẹ.
Tôi thích nhất là ngắm những cây sưa ở cuối đường Hoàng Hoa Thám. Trên nền sắc xanh của công viên Bách Thảo, sắc trắng của hoa đẹp đến nao lòng.
Rồi cả cây hoa góc phố gần bốt Hàng Đậu, ngắm hoa ở đó, giữa một khung cảnh đầy hoài cổ, ai mà chẳng thấy như thơ như mộng.
Thật là hoài niệm biết bao!