Tôi yêu đất nước mình, nên đã đi khá nhiều nơi, để cảm nhận vẻ đẹp của mọi miền đất nước.
Tôi yêu núi non hùng vĩ, với những con thác đổ trắng xoá, những dốc đèo thăm thẳm.
Yêu biển rộng mênh mông với bình minh và hoàng hôn kì vĩ, tráng lệ.
Yêu những thửa ruộng bậc thang lúa vàng rực rỡ, những đồi cát trắng nắng chang chang.
Yêu cả những đền đài, lầu gác mái ngói rêu xanh phủ bóng thời gian, như chứng tích của năm tháng dài đằng đẵng.
Yêu bao cảnh đẹp, mà vẫn lưu luyến mãi với một thoáng hoàng hôn hồ Tây trong chiều thu lộng gió.
Cái hoàng hôn ấy, mới đẹp làm sao! Một chút gió nhẹ nhàng, một chút sóng gợn lăn tăn, và cả ráng chiều rực rỡ. Cái hoàng hôn của hồ Tây đẹp như thơ như mộng, làm say lòng người.
Mặt hồ trong xanh, liễu rủ buông mành, cái êm dịu đó, chỉ có ai từng ngồi ghế đá hồ Tây cuối ngày ngắm hoàng hôn mới cảm nhận được.
Tôi yêu núi non hùng vĩ, với những con thác đổ trắng xoá, những dốc đèo thăm thẳm.
Yêu biển rộng mênh mông với bình minh và hoàng hôn kì vĩ, tráng lệ.
Yêu những thửa ruộng bậc thang lúa vàng rực rỡ, những đồi cát trắng nắng chang chang.
Yêu cả những đền đài, lầu gác mái ngói rêu xanh phủ bóng thời gian, như chứng tích của năm tháng dài đằng đẵng.
Yêu bao cảnh đẹp, mà vẫn lưu luyến mãi với một thoáng hoàng hôn hồ Tây trong chiều thu lộng gió.
Cái hoàng hôn ấy, mới đẹp làm sao! Một chút gió nhẹ nhàng, một chút sóng gợn lăn tăn, và cả ráng chiều rực rỡ. Cái hoàng hôn của hồ Tây đẹp như thơ như mộng, làm say lòng người.
Mặt hồ trong xanh, liễu rủ buông mành, cái êm dịu đó, chỉ có ai từng ngồi ghế đá hồ Tây cuối ngày ngắm hoàng hôn mới cảm nhận được.