Vài người đi ngang đời ta
như một mùa tuyết đẹp -
trắng đến mức ta tưởng đó là bình yên,
tinh khôi đến mức ta lầm rằng
mọi vết nứt trong tim rồi sẽ được phủ kín.
Họ đến rất nhẹ,
như bông tuyết đầu mùa chạm lên tay chưa kịp tan,
mang theo ánh sáng dịu dàng
khiến ta tin rằng thế giới này
vẫn còn những điều tử tế chưa từng gọi tên.
Ta đã đứng đó,
giữa mùa đông của riêng mình,
dang tay đón lấy họ
bằng tất cả sự chân thành còn sót lại—
không phòng bị, không nghi ngờ,
chỉ có một trái tim đã từng tổn thương
nhưng vẫn muốn tin.
Rồi tuyết rơi nhiều hơn,
phủ trắng cả những ký ức cũ,
phủ lên những nỗi buồn chưa kịp lành,
khiến ta ngỡ rằng
mình đang được cứu rỗi.
Nhưng ta quên rằng -
tuyết đẹp,
nhưng lạnh.
Và cái lạnh ấy không đến ngay lập tức,
nó len lỏi,
chậm rãi đi qua từng kẽ tim,
thấm vào từng hơi thở,
đóng băng những điều ta từng ấp ủ.
Đến khi họ rời đi,
không một lời báo trước,
chỉ để lại khoảng lặng dài như mùa đông chưa hết,
ta mới nhận ra -
cái đẹp nào cũng có cái giá của nó.
Có những người
không sinh ra để ở lại,
họ chỉ đến để dạy ta cách yêu
rồi rời đi
như thể chưa từng thuộc về.
Và ta,
ở lại giữa những mảnh tuyết tan dở,
nhặt nhạnh từng ký ức
đã hóa nước lạnh buốt trong lòng bàn tay.
Có những đêm,
ta vẫn nghe tim mình rạn vỡ rất khẽ,
như mặt hồ đóng băng bị nứt
dưới một bước chân vô tình.
Ta học cách đi qua,
không phải bằng quên lãng,
mà bằng việc chấp nhận rằng
có những mùa tuyết
chỉ đẹp khi nhìn từ xa.
Và cũng có những con người -
dẫu từng là cả một bầu trời trắng xóa trong ta,
sau cùng
chỉ để lại
một khoảng lạnh sâu đến tận bên trong,
nơi không ai chạm tới được nữa.
Nhưng rồi,
sau tất cả,
ta vẫn phải học cách sưởi ấm chính mình
bằng những mảnh nắng nhỏ nhoi,
bằng niềm tin đã từng vỡ
nhưng chưa bao giờ chết hẳn.
Vì nếu mùa đông đã từng đi qua,
thì ở đâu đó,
một mùa khác
cũng đang chờ ta
tan chảy.
như một mùa tuyết đẹp -
trắng đến mức ta tưởng đó là bình yên,
tinh khôi đến mức ta lầm rằng
mọi vết nứt trong tim rồi sẽ được phủ kín.
Họ đến rất nhẹ,
như bông tuyết đầu mùa chạm lên tay chưa kịp tan,
mang theo ánh sáng dịu dàng
khiến ta tin rằng thế giới này
vẫn còn những điều tử tế chưa từng gọi tên.
Ta đã đứng đó,
giữa mùa đông của riêng mình,
dang tay đón lấy họ
bằng tất cả sự chân thành còn sót lại—
không phòng bị, không nghi ngờ,
chỉ có một trái tim đã từng tổn thương
nhưng vẫn muốn tin.
Rồi tuyết rơi nhiều hơn,
phủ trắng cả những ký ức cũ,
phủ lên những nỗi buồn chưa kịp lành,
khiến ta ngỡ rằng
mình đang được cứu rỗi.
Nhưng ta quên rằng -
tuyết đẹp,
nhưng lạnh.
Và cái lạnh ấy không đến ngay lập tức,
nó len lỏi,
chậm rãi đi qua từng kẽ tim,
thấm vào từng hơi thở,
đóng băng những điều ta từng ấp ủ.
Đến khi họ rời đi,
không một lời báo trước,
chỉ để lại khoảng lặng dài như mùa đông chưa hết,
ta mới nhận ra -
cái đẹp nào cũng có cái giá của nó.
Có những người
không sinh ra để ở lại,
họ chỉ đến để dạy ta cách yêu
rồi rời đi
như thể chưa từng thuộc về.
Và ta,
ở lại giữa những mảnh tuyết tan dở,
nhặt nhạnh từng ký ức
đã hóa nước lạnh buốt trong lòng bàn tay.
Có những đêm,
ta vẫn nghe tim mình rạn vỡ rất khẽ,
như mặt hồ đóng băng bị nứt
dưới một bước chân vô tình.
Ta học cách đi qua,
không phải bằng quên lãng,
mà bằng việc chấp nhận rằng
có những mùa tuyết
chỉ đẹp khi nhìn từ xa.
Và cũng có những con người -
dẫu từng là cả một bầu trời trắng xóa trong ta,
sau cùng
chỉ để lại
một khoảng lạnh sâu đến tận bên trong,
nơi không ai chạm tới được nữa.
Nhưng rồi,
sau tất cả,
ta vẫn phải học cách sưởi ấm chính mình
bằng những mảnh nắng nhỏ nhoi,
bằng niềm tin đã từng vỡ
nhưng chưa bao giờ chết hẳn.
Vì nếu mùa đông đã từng đi qua,
thì ở đâu đó,
một mùa khác
cũng đang chờ ta
tan chảy.