Một đêm say … - ID bài: 402763

Meomapkute

Thành viên nữ
Chính Thức
User ID
668952
Since
26/2/26
Bài viết
46
TBD
102,270VNĐ
Không phải kiểu say ồn ào, cười nói vang cả góc phố.
Mà là cái say rất lặng - khi mọi âm thanh bên ngoài dần tắt, chỉ còn lại tiếng lòng mình vang lên rõ ràng đến mức không thể trốn tránh.

Đêm đó, bạn không uống để vui.
Bạn uống để quên.
Quên một người, một kỷ niệm, một câu nói đã lỡ, hay một phiên bản của chính mình mà bạn không còn nhận ra nữa.

Ly đầu tiên đắng.
Ly thứ hai dễ chịu hơn.
Đến ly thứ ba, bạn bắt đầu thấy lòng mình chùng xuống - như thể mọi lớp phòng vệ bấy lâu nay đang từ từ tan ra. Bạn nghĩ mình kiểm soát được. Ai cũng nghĩ vậy ở những ly đầu tiên.

Nhưng rồi, rượu không làm bạn quên.
Nó chỉ làm bạn nhớ rõ hơn.

Những điều bạn cố chôn sâu bỗng trồi lên.
Một ánh mắt từng làm tim bạn rung động.
Một cái nắm tay từng khiến bạn tin rằng mình không cô đơn.
Một lời hứa chưa kịp thực hiện.
Và cả khoảnh khắc người ta rời đi - nhẹ nhàng đến mức bạn không kịp giữ lại, nhưng đủ sâu để ở lại mãi trong lòng.

Bạn cười.
Rồi bạn im lặng.
Rồi không biết từ lúc nào, mắt bạn ướt.

Không ai hỏi.
Hoặc có thể, bạn không muốn ai hỏi.

Có những nỗi buồn không thể giải thích thành lời. Không phải vì chúng quá phức tạp, mà vì nói ra rồi, bạn sợ nó trở nên thật hơn. Nên bạn chọn cách giữ nó trong lòng và để rượu nói thay.

Bạn bắt đầu nói nhiều hơn.
Nói những điều ban ngày bạn giấu kín.
Rằng bạn đã mệt đến mức nào khi phải tỏ ra ổn.
Rằng bạn nhớ ai đó nhiều đến mức chỉ cần nghe một bài hát cũ cũng đủ khiến tim mình lệch đi một nhịp.
Rằng có những đêm bạn thức trắng, không phải vì không ngủ được, mà vì không dám ngủ - vì sợ phải đối diện với chính mình trong im lặng.

Rượu làm bạn thành thật.
Nhưng sự thành thật đó lại khiến bạn yếu đi.

Bạn cầm điện thoại.
Màn hình sáng lên trong đêm tối như một lời mời gọi.
Tên một người hiện ra - quen thuộc đến mức chỉ cần nhìn cũng đủ khiến lòng bạn dậy sóng.

Bạn muốn nhắn gì đó.
Một câu thôi cũng được.
“Dạo này bạn thế nào?”
“Tôi nhớ bạn.”
Hay đơn giản là một dấu chấm, chỉ để biết rằng người đó vẫn ở đó.

Ngón tay bạn dừng lại.
Rất lâu.

Bởi sâu trong bạn hiểu - có những cánh cửa, một khi đã đóng lại, không phải cứ gõ là sẽ mở. Và có những người, một khi đã rời đi, không phải vì họ không quay lại được, mà vì họ đã chọn không quay lại.

Bạn tắt màn hình.

Một khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng đủ để bạn nhận ra mình đã thay đổi.
Không còn là người sẵn sàng níu kéo bằng mọi giá.
Không còn là người chấp nhận đánh đổi lòng tự trọng chỉ để giữ một ai đó ở lại.

Bạn vẫn đau.
Nhưng bạn bắt đầu biết dừng lại đúng lúc.

Đêm càng về khuya, thành phố càng yên tĩnh.
Chỉ còn lại bạn - và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên.

Bạn nhìn vào ly rượu đã cạn.
Thấy mình trong đó - méo mó, mờ nhạt, nhưng thật.

Bạn không ổn.
Nhưng bạn cũng không còn cố giả vờ rằng mình ổn nữa.

Và có lẽ, đó là bước đầu tiên của việc chữa lành.

Một đêm say không làm cuộc đời bạn thay đổi.
Không khiến nỗi buồn biến mất.
Không mang người cũ quay lại.

Nhưng nó cho bạn một khoảng lặng - nơi bạn không cần phải mạnh mẽ, không cần phải đúng, không cần phải là phiên bản tốt nhất của mình.

Chỉ cần là mình.
Mệt thì thừa nhận mệt.
Đau thì thừa nhận đau.
Nhớ thì thừa nhận là mình vẫn nhớ.

Sáng hôm sau, bạn sẽ thức dậy với một chút nhức đầu, một chút mệt mỏi và có thể là một chút hối tiếc. Nhưng đâu đó, cũng có một phần nhẹ nhõm.

Vì ít nhất, trong một đêm, bạn đã không chạy trốn.

Bạn đã đối diện.
Dù là trong men say.

Và đôi khi, chữa lành không bắt đầu từ những điều lớn lao.

Nó bắt đầu từ một đêm như thế _
một đêm bạn cho phép mình yếu đuối,
để rồi ngày mai, có thể mạnh mẽ hơn một chút.
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Chủ đề mới nhất

Back
Top Bottom