Em quen anh qua một trang tìm bạn.
Nghe thì thật buồn cười đúng không anh? Giữa một nơi mà người ta lướt qua nhau bằng vài tấm ảnh, vài dòng giới thiệu ngắn ngủi, em lại đem lòng tin rằng mình đã gặp được một người đủ chân thành để ở lại lâu dài. Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi vu vơ, vài cuộc trò chuyện không đầu không cuối, vài lần thức cùng nhau đến tận khuya chỉ để kể cho nhau nghe những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống. Vậy mà chẳng hiểu sao, từ lúc nào anh lại trở thành một phần trong thói quen của em.
Em từng nghĩ gặp được nhau giữa hàng triệu người ngoài kia là một cái duyên rất đẹp. Em từng tin những cuộc nói chuyện kéo dài đến 2-3 giờ sáng là vì cả hai thật sự muốn hiểu nhau. Em từng tin ánh mắt, sự quan tâm và những lời anh nói đều là thật. Em từng nghĩ sau tất cả những tổn thương mà em đã trải qua, cuối cùng ông trời cũng thương em một lần.
Nhưng hóa ra… có những người bước vào cuộc đời mình chỉ để mình học cách đau thêm một lần nữa.
Anh biết không, điều khiến em đau nhất chưa bao giờ là chuyện mình kết thúc. Điều khiến em đau nhất là em đã từng tin anh thật lòng. Em đã từng ngồi hàng giờ chỉ để chờ một tin nhắn từ anh, từng vui cả ngày chỉ vì anh quan tâm một câu rất nhỏ, từng đặt anh vào vị trí quan trọng đến mức mọi cảm xúc của em đều phụ thuộc vào anh hôm nay lạnh nhạt hay dịu dàng.
Em đã từng cố gắng rất nhiều cho mối quan hệ này. Em nhịn những lần anh vô tâm. Em bỏ qua những lần anh im lặng. Em tự tìm lý do để bao biện cho tất cả sự thay đổi của anh. Em tự dặn lòng rằng “chắc anh chỉ mệt”, “chắc anh bận”, “chắc do mình suy nghĩ quá nhiều thôi”. Nhưng rồi em nhận ra, người thật lòng thương mình sẽ không để mình phải tự an ủi bản thân nhiều đến vậy.
Có những đêm em thức trắng chỉ để nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt đi trong thất vọng. Có những lần em ôm điện thoại ngủ quên vì chờ anh trả lời. Có những ngày em buồn đến nghẹn lòng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường chỉ vì sợ làm phiền anh. Em đã sống trong cảm giác thấp thỏm và bất an quá lâu rồi. Một mối quan hệ mà người ta phải liên tục tự hỏi “mình có còn được yêu không?” thật sự rất đau anh à.
Điều tàn nhẫn nhất là anh không làm gì quá xấu để em có thể ghét. Anh chỉ lạnh dần đi. Ít quan tâm hơn. Ít nhớ đến em hơn. Ít cần em hơn. Và chính sự thay đổi đó mới khiến em chết lặng từng ngày.
Em từng đọc đâu đó rằng: “Khi một người hết yêu, họ không rời đi ngay lập tức. Họ sẽ âm thầm rút hết sự dịu dàng ra khỏi cuộc đời mình trước.” Lúc ấy em không tin. Nhưng bây giờ thì em hiểu rồi.
Em hiểu cảm giác một người từng thức đến sáng để nói chuyện với mình, sau này ngay cả một tin nhắn cũng trả lời hời hợt. Em hiểu cảm giác mình vẫn còn thương rất nhiều nhưng người kia đã bắt đầu thấy sự tồn tại của mình là phiền phức. Em hiểu cảm giác bị bỏ lại giữa lúc bản thân còn chưa kịp chuẩn bị để mất đi một người.
Anh biết không, có một khoảng thời gian em đã trách bản thân rất nhiều. Em nghĩ chắc do em chưa đủ tốt nên anh mới thay đổi. Chắc do em quá nhạy cảm nên mọi thứ mới tệ như vậy. Em cố sửa từng chút một chỉ để giữ anh ở lại. Nhưng cuối cùng em mới nhận ra, tình cảm vốn dĩ không thể giữ bằng sự cố gắng từ một phía.
Một người muốn ở lại sẽ không để em phải níu kéo trong tuyệt vọng như thế.
Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ biết em đã yêu anh nhiều thế nào đâu. Em yêu bằng tất cả sự chân thành mà em có. Em đặt hết niềm tin vào anh, đặt cả những tổn thương cũ vào tay anh với hy vọng lần này mình sẽ được yêu thương tử tế. Nhưng rồi chính anh lại là người làm những vết thương ấy sâu hơn.
Em từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được anh. Vì anh đến vào lúc em cô đơn nhất. Vì anh từng khiến em cảm thấy bản thân mình quan trọng biết bao. Nhưng cũng chính anh làm em nhận ra, cảm giác được yêu và cảm giác bị bỏ rơi đôi khi chỉ cách nhau vài ngày lạnh nhạt.
Nên thôi anh à…
Từ hôm nay em sẽ chấm dứt tất cả ký ức về anh.
Em sẽ không mở lại những đoạn chat cũ nữa. Không xem lại những tấm hình cũ nữa. Không chờ một tin nhắn mà em biết sẽ chẳng bao giờ đến đúng lúc em cần nữa. Em sẽ học cách đi ngủ mà không cần nghe giọng anh. Học cách bước tiếp mà không còn hy vọng anh quay lại.
Có thể sẽ khó lắm. Có thể em sẽ còn nhớ anh rất nhiều. Sẽ còn vô thức mở khung chat của anh rồi lặng lẽ thoát ra. Sẽ còn giật mình mỗi khi điện thoại rung vì nghĩ là anh. Nhưng rồi thời gian sẽ giúp em hiểu rằng, người không thuộc về mình thì dù mình có cố giữ thế nào cũng sẽ rời đi.
Cảm ơn anh vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời em. Dù kết thúc không đẹp, em vẫn thừa nhận đã có lúc em thật sự hạnh phúc. Chỉ tiếc là hạnh phúc đó ngắn quá, còn nỗi đau thì lại ở quá lâu.
Nếu sau này có vô tình nhớ đến em, hy vọng anh sẽ nhớ rằng đã từng có một người thương anh rất thật. Thật đến mức chấp nhận tổn thương nhiều lần chỉ để được ở cạnh anh thêm một chút.
Còn em…
Em sẽ tập quên anh.
Quên một người từng là cả bầu trời của mình chưa bao giờ là chuyện dễ. Nhưng em không thể tiếp tục đứng mãi ở một nơi mà chỉ có mình em cố gắng nữa rồi.
Từ hôm nay, em trả anh về lại với thế giới của anh.
Còn em… em trả lại trái tim mình cho chính em.
Ký ức này, tình cảm này, đoạn đường này…
Em xin dừng lại ở đây.
Nghe thì thật buồn cười đúng không anh? Giữa một nơi mà người ta lướt qua nhau bằng vài tấm ảnh, vài dòng giới thiệu ngắn ngủi, em lại đem lòng tin rằng mình đã gặp được một người đủ chân thành để ở lại lâu dài. Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi vu vơ, vài cuộc trò chuyện không đầu không cuối, vài lần thức cùng nhau đến tận khuya chỉ để kể cho nhau nghe những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống. Vậy mà chẳng hiểu sao, từ lúc nào anh lại trở thành một phần trong thói quen của em.
Em từng nghĩ gặp được nhau giữa hàng triệu người ngoài kia là một cái duyên rất đẹp. Em từng tin những cuộc nói chuyện kéo dài đến 2-3 giờ sáng là vì cả hai thật sự muốn hiểu nhau. Em từng tin ánh mắt, sự quan tâm và những lời anh nói đều là thật. Em từng nghĩ sau tất cả những tổn thương mà em đã trải qua, cuối cùng ông trời cũng thương em một lần.
Nhưng hóa ra… có những người bước vào cuộc đời mình chỉ để mình học cách đau thêm một lần nữa.
Anh biết không, điều khiến em đau nhất chưa bao giờ là chuyện mình kết thúc. Điều khiến em đau nhất là em đã từng tin anh thật lòng. Em đã từng ngồi hàng giờ chỉ để chờ một tin nhắn từ anh, từng vui cả ngày chỉ vì anh quan tâm một câu rất nhỏ, từng đặt anh vào vị trí quan trọng đến mức mọi cảm xúc của em đều phụ thuộc vào anh hôm nay lạnh nhạt hay dịu dàng.
Em đã từng cố gắng rất nhiều cho mối quan hệ này. Em nhịn những lần anh vô tâm. Em bỏ qua những lần anh im lặng. Em tự tìm lý do để bao biện cho tất cả sự thay đổi của anh. Em tự dặn lòng rằng “chắc anh chỉ mệt”, “chắc anh bận”, “chắc do mình suy nghĩ quá nhiều thôi”. Nhưng rồi em nhận ra, người thật lòng thương mình sẽ không để mình phải tự an ủi bản thân nhiều đến vậy.
Có những đêm em thức trắng chỉ để nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt đi trong thất vọng. Có những lần em ôm điện thoại ngủ quên vì chờ anh trả lời. Có những ngày em buồn đến nghẹn lòng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường chỉ vì sợ làm phiền anh. Em đã sống trong cảm giác thấp thỏm và bất an quá lâu rồi. Một mối quan hệ mà người ta phải liên tục tự hỏi “mình có còn được yêu không?” thật sự rất đau anh à.
Điều tàn nhẫn nhất là anh không làm gì quá xấu để em có thể ghét. Anh chỉ lạnh dần đi. Ít quan tâm hơn. Ít nhớ đến em hơn. Ít cần em hơn. Và chính sự thay đổi đó mới khiến em chết lặng từng ngày.
Em từng đọc đâu đó rằng: “Khi một người hết yêu, họ không rời đi ngay lập tức. Họ sẽ âm thầm rút hết sự dịu dàng ra khỏi cuộc đời mình trước.” Lúc ấy em không tin. Nhưng bây giờ thì em hiểu rồi.
Em hiểu cảm giác một người từng thức đến sáng để nói chuyện với mình, sau này ngay cả một tin nhắn cũng trả lời hời hợt. Em hiểu cảm giác mình vẫn còn thương rất nhiều nhưng người kia đã bắt đầu thấy sự tồn tại của mình là phiền phức. Em hiểu cảm giác bị bỏ lại giữa lúc bản thân còn chưa kịp chuẩn bị để mất đi một người.
Anh biết không, có một khoảng thời gian em đã trách bản thân rất nhiều. Em nghĩ chắc do em chưa đủ tốt nên anh mới thay đổi. Chắc do em quá nhạy cảm nên mọi thứ mới tệ như vậy. Em cố sửa từng chút một chỉ để giữ anh ở lại. Nhưng cuối cùng em mới nhận ra, tình cảm vốn dĩ không thể giữ bằng sự cố gắng từ một phía.
Một người muốn ở lại sẽ không để em phải níu kéo trong tuyệt vọng như thế.
Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ biết em đã yêu anh nhiều thế nào đâu. Em yêu bằng tất cả sự chân thành mà em có. Em đặt hết niềm tin vào anh, đặt cả những tổn thương cũ vào tay anh với hy vọng lần này mình sẽ được yêu thương tử tế. Nhưng rồi chính anh lại là người làm những vết thương ấy sâu hơn.
Em từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được anh. Vì anh đến vào lúc em cô đơn nhất. Vì anh từng khiến em cảm thấy bản thân mình quan trọng biết bao. Nhưng cũng chính anh làm em nhận ra, cảm giác được yêu và cảm giác bị bỏ rơi đôi khi chỉ cách nhau vài ngày lạnh nhạt.
Nên thôi anh à…
Từ hôm nay em sẽ chấm dứt tất cả ký ức về anh.
Em sẽ không mở lại những đoạn chat cũ nữa. Không xem lại những tấm hình cũ nữa. Không chờ một tin nhắn mà em biết sẽ chẳng bao giờ đến đúng lúc em cần nữa. Em sẽ học cách đi ngủ mà không cần nghe giọng anh. Học cách bước tiếp mà không còn hy vọng anh quay lại.
Có thể sẽ khó lắm. Có thể em sẽ còn nhớ anh rất nhiều. Sẽ còn vô thức mở khung chat của anh rồi lặng lẽ thoát ra. Sẽ còn giật mình mỗi khi điện thoại rung vì nghĩ là anh. Nhưng rồi thời gian sẽ giúp em hiểu rằng, người không thuộc về mình thì dù mình có cố giữ thế nào cũng sẽ rời đi.
Cảm ơn anh vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời em. Dù kết thúc không đẹp, em vẫn thừa nhận đã có lúc em thật sự hạnh phúc. Chỉ tiếc là hạnh phúc đó ngắn quá, còn nỗi đau thì lại ở quá lâu.
Nếu sau này có vô tình nhớ đến em, hy vọng anh sẽ nhớ rằng đã từng có một người thương anh rất thật. Thật đến mức chấp nhận tổn thương nhiều lần chỉ để được ở cạnh anh thêm một chút.
Còn em…
Em sẽ tập quên anh.
Quên một người từng là cả bầu trời của mình chưa bao giờ là chuyện dễ. Nhưng em không thể tiếp tục đứng mãi ở một nơi mà chỉ có mình em cố gắng nữa rồi.
Từ hôm nay, em trả anh về lại với thế giới của anh.
Còn em… em trả lại trái tim mình cho chính em.
Ký ức này, tình cảm này, đoạn đường này…
Em xin dừng lại ở đây.