Đến năm mười lăm tuổi, Nguyễn Viết Hoài vẫn là một đứa trẻ bình thường. Chàng được trời phú cho một ngoại hình đẹp đẽ và chỉ vậy mà thôi. Mọi thứ của chàng đều không có gì khác biệt hay nổi trội so với những đứa trẻ khác. Ngoại hình của chàng được thừa hưởng từ bố mẹ, đều là những con người rất ưu tú. Cha chàng là giáo sư đại học còn mẹ chàng là một giáo viên dạy piano. Mẹ chàng năm đó mới bốn mươi tuổi, trông vẫn trẻ như tuổi đôi mươi, mỗi khi ra đường là có bao ánh mắt nhìn theo. Trên chàng còn có một người anh trai đã lấy vợ và một người chị gái sắp thi đại học. Gia đình thuộc tầng lớp thượng lưu và giàu có.
Mọi chuyện thay đổi vào một đêm mưa gió khi chàng đi chơi và trúng cảm hàn. Chàng bị sốt cao, cả đêm vật vã tưởng chết đến nơi. Sáng ra thì cơn cảm hàn biến mất, chàng cảm thấy mình khỏe hơn bao giờ hết. Chàng vào trong nhà tắm để gột rửa cơ thể, giật mình khi thấy con chim to gấp đôi so với ngày thường, và điều đặc biệt hơn cả là chàng còn có thể điều khiển kích thước của nó to vào hoặc bé ra tùy ý. Chàng muốn chim mình to ra, thế là con chim cứ phồng lên mãi. Chàng lấy thước đo được hai mươi phân, nhưng đó vẫn chưa phải là giới hạn cuối cùng, chàng kích thích cho nó phồng hơn nữa, cuối cùng khi dài đến ba mươi phân thì chàng hoảng quá, phải thu nhỏ nó lại. Chim bé dần, cuối cùng chỉ bé bằng đầu ngón tay, điều kỳ quặc là bé thế nhưng vẫn cứng ngắc chứ không hề mềm như lệ thường.
Chàng soi mình trong gương, thấy ngoại hình biến đổi kịch liệt, đẹp trai hơn trước không biết bao nhiêu lần, đặc biệt tròng mắt có màu xanh rất kỳ lạ, tựa như có vô số lớp chồng lên nhau. Người chàng tỏa ra một mùi thơm khiến chính bản thân chàng cũng phải ngây ngất. Trong đầu chàng có một tiếng nói vang lên, cho chàng biết rằng chàng đã tiếp nhận được sức mạnh siêu năng của vũ trụ và bây giờ chàng đã trở thành sứ giả của vũ trụ. Chàng có thể sử dụng sức mạnh của mình một cách tùy ý và không ai có thể ngăn cản được.
Nhận thức ấy khiến chàng cảm thấy vừa vui mừng vừa có phần khó tin. Chàng liền mặc quần áo và bước xuống nhà. Ở đó chàng nhìn thấy mẹ mình đang chơi đàn piano. Chàng liền bước đến trước mặt mẹ. Mẹ chàng thấy chàng liền mỉm cười, nhưng ngay lập tức nụ cười như đông cứng lại. Bà bị đôi mắt của chàng chinh phục, trong người bỗng dâng lên nỗi sợ hãi vô cớ và khao khát được tuân theo ý muốn của con trai mình một cách vô điều kiện. Mùi hương của chàng bao trùm lấy mẹ chàng, khơi gợi nhu cầu tình dục mãnh liệt. Vào thời điểm đó, mọi rào cản văn hóa, đạo đức và phong tục tập quán đều mất hết, bà đã hóa thành một người nô lệ đứng trước vị vua và một con vật bị thôi thúc bởi những nhu cầu bản năng và nguyên thủy. Chàng ra lệnh cho mẹ cởi áo. Bà líu ríu làm theo. Chiếc váy tuột xuống, để lộ thân hình tuyệt mỹ, da thịt trắng muốt, mái tóc dài xõa xuống bầu vú to lớn với hai đầu vú hồng hồng như hai đóa hoa nhỏ. Cổ cao trắng ngần, gương mặt trái xoan xinh đẹp, duyên dáng và e lệ, đôi mắt to như bồ câu, những ngón tay dài thon thả che đi phần âm hộ có những...
Mọi chuyện thay đổi vào một đêm mưa gió khi chàng đi chơi và trúng cảm hàn. Chàng bị sốt cao, cả đêm vật vã tưởng chết đến nơi. Sáng ra thì cơn cảm hàn biến mất, chàng cảm thấy mình khỏe hơn bao giờ hết. Chàng vào trong nhà tắm để gột rửa cơ thể, giật mình khi thấy con chim to gấp đôi so với ngày thường, và điều đặc biệt hơn cả là chàng còn có thể điều khiển kích thước của nó to vào hoặc bé ra tùy ý. Chàng muốn chim mình to ra, thế là con chim cứ phồng lên mãi. Chàng lấy thước đo được hai mươi phân, nhưng đó vẫn chưa phải là giới hạn cuối cùng, chàng kích thích cho nó phồng hơn nữa, cuối cùng khi dài đến ba mươi phân thì chàng hoảng quá, phải thu nhỏ nó lại. Chim bé dần, cuối cùng chỉ bé bằng đầu ngón tay, điều kỳ quặc là bé thế nhưng vẫn cứng ngắc chứ không hề mềm như lệ thường.
Chàng soi mình trong gương, thấy ngoại hình biến đổi kịch liệt, đẹp trai hơn trước không biết bao nhiêu lần, đặc biệt tròng mắt có màu xanh rất kỳ lạ, tựa như có vô số lớp chồng lên nhau. Người chàng tỏa ra một mùi thơm khiến chính bản thân chàng cũng phải ngây ngất. Trong đầu chàng có một tiếng nói vang lên, cho chàng biết rằng chàng đã tiếp nhận được sức mạnh siêu năng của vũ trụ và bây giờ chàng đã trở thành sứ giả của vũ trụ. Chàng có thể sử dụng sức mạnh của mình một cách tùy ý và không ai có thể ngăn cản được.
Nhận thức ấy khiến chàng cảm thấy vừa vui mừng vừa có phần khó tin. Chàng liền mặc quần áo và bước xuống nhà. Ở đó chàng nhìn thấy mẹ mình đang chơi đàn piano. Chàng liền bước đến trước mặt mẹ. Mẹ chàng thấy chàng liền mỉm cười, nhưng ngay lập tức nụ cười như đông cứng lại. Bà bị đôi mắt của chàng chinh phục, trong người bỗng dâng lên nỗi sợ hãi vô cớ và khao khát được tuân theo ý muốn của con trai mình một cách vô điều kiện. Mùi hương của chàng bao trùm lấy mẹ chàng, khơi gợi nhu cầu tình dục mãnh liệt. Vào thời điểm đó, mọi rào cản văn hóa, đạo đức và phong tục tập quán đều mất hết, bà đã hóa thành một người nô lệ đứng trước vị vua và một con vật bị thôi thúc bởi những nhu cầu bản năng và nguyên thủy. Chàng ra lệnh cho mẹ cởi áo. Bà líu ríu làm theo. Chiếc váy tuột xuống, để lộ thân hình tuyệt mỹ, da thịt trắng muốt, mái tóc dài xõa xuống bầu vú to lớn với hai đầu vú hồng hồng như hai đóa hoa nhỏ. Cổ cao trắng ngần, gương mặt trái xoan xinh đẹp, duyên dáng và e lệ, đôi mắt to như bồ câu, những ngón tay dài thon thả che đi phần âm hộ có những...
Cần đăng nhập để xem đầy đủ nội dung Đăng nhập hoặc Đăng ký.