Đêm xuống, mọi thứ ngoài kia dường như chậm lại.
Chỉ có lòng mình là chẳng chịu ngủ yên.Làm mẹ đơn thân lâu rồi, người ta thường quen với hai chữ “mạnh mẽ”. Quen đến mức đôi khi chính mình cũng quên mất rằng: mình cũng là một người phụ nữ, cũng có những ngày mệt mỏi, có những khoảng trống chẳng biết gọi tên, có những lúc chỉ muốn được ai đó hỏi một câu rất đơn giản: “Hôm nay em có ổn không?”
Nhưng rồi sáng mai vẫn phải thức dậy.
Vẫn đi làm, vẫn kiếm tiền, vẫn chăm con, vẫn giải quyết đủ thứ chuyện không tên.
Vẫn cười khi cần cười và nói: “Mẹ ổn.”
Chỉ có những đêm rất sâu, khi con đã ngủ ngoan, căn nhà trở nên im ắng, mình mới dám thừa nhận với chính mình rằng…
Có những lúc mình cũng thấy cô đơn.
Không phải cô đơn vì thiếu một người đàn ông bên cạnh.
Mà cô đơn vì có quá nhiều điều muốn sẻ chia, nhưng chẳng biết nên nói với ai.
Muốn được yêu, nhưng không còn muốn đánh đổi sự bình yên.
Muốn có một người bên cạnh, nhưng càng trưởng thành càng sợ những mối quan hệ nửa vời.
Muốn được dựa vào ai đó đôi lúc, nhưng lại sợ một ngày phải tự mình nhặt nhạnh những mảnh vỡ thêm lần nữa.
Sau những gì đã đi qua, mẹ đơn thân không còn cần một người đến để “cứu” mình.
Chỉ cần một người đủ tử tế để không khiến mình phải trở nên mạnh mẽ thêm.
Một người hiểu rằng phía sau vẻ bình thản ấy là một người phụ nữ cũng biết tổn thương.
Phía sau sự độc lập ấy là những ngày tự mình gồng lên mà bước tiếp.
Và phía sau câu “không sao đâu” đôi khi chỉ là một tiếng thở dài rất khẽ.
Đêm nay, nếu lòng mình có một khoảng trống, cũng chẳng sao.
Không phải khoảng trống nào cũng cần lập tức lấp đầy.
Có những khoảng trống chỉ cần được bình yên đi qua.
Bởi sau cùng, điều một mẹ đơn thân cần nhất không phải là một người để mình không còn cô đơn, mà là một người khiến mình nhận ra:
Ở bên nhau, mình vẫn được là chính mình.
Không phải cố gắng, không phải chịu đựng, không phải hoài nghi.
Chỉ đơn giản là thương nhau đủ thật, đủ rõ ràng và đủ bình yên.
Và nếu đêm nay chưa có người ấy…
thì thôi, ôm lấy chính mình một chút.
Ngày mai, mình lại làm mẹ.
Nhưng đêm nay, hãy cho phép mình được làm một người phụ nữ có những nỗi niềm không cần gọi tên.