Mấy ý khác mình ko bàn, nhưng riêng cái ý " Khi đạt được hào quang nhất định, họ sẽ có khuynh hướng bình thường, giản dị" thì mình sẽ bàn 🙂 .
Theo cá nhân mình, vụ này thì chuẩn nè. Tuy rằng, ai cũng bảo, bây h, quan trọng là hình thức, ấn tượng để đập vô mắt ng ta là hình thức. Ok hình thức rất quan trọng, mình đồng ý.
Nhưng sau nhiều năm vật lộn ở Sg này, mình nhận ra rằng, mấy ng mà lúc nào cũng cầu kì trong ăn mặc (nhất là đàn ông) thì thường kinh tế yếu và đầu óc thường rỗng tuếch.
Mình đã gặp nhiều ng như thế luôn ấy. Ấn tượng ban đầu rất tốt, ăn mặc sang trọng, đi xe xịn..bla bla. Tiếp xúc lâu ngày, mới thấy. Kibo thôi rồi, nói năng thì xàm xàm xí xí. Chán chả buồn nói.
Xưa, mình làm trong cty, sếp mình, giàu vkl. Nhà ổng ở đường Hoàng Văn Thụ, kế bên nhà ca sĩ Trang Nhung. Ổng mua cái nhà hơn 40 tỉ. Mua chủ yếu lấy đất và ưng cái số nhà. Mua xong, ổng đập đi xây lại cái mới hết gần trăm tỉ. Xe ô tô 4,5 cái, cái rẻ nhất cũng hơn 4 tỉ. Nói chung, ổng giàu, mà ổng tốt với công nhân ghê lắm lun. Nào đó h đi làm, mình chưa thấy ai tốt và hào phóng với công nhân như ổng. Nhược điểm duy nhất của ổng là ổng hay chửi sảng, thích là chửi á. Hiểu tính ổng thì dễ ko hiểu là dễ lên đường lắm 🙂
Mỗi sáng ổng đi làm, toàn quần sọc (dạng có mấy túi hộp bên hông ấy) mix kèm áo thun. Ổng chạy cái xe Dream Thái nữa. Dòm ổng, chả ai đoán ổng có tiền luôn ấy. Hôm nào thấy ổng mặc sơ mi quần tây, là biết rằng hôm đó ổng phải gặp khách hàng. Hai thằng con ổng học trường quốc tế một năm 7,8 trăm triệu/2 thằng.
Chung quy, mình gặp nhiều ng thuộc nhóm hai kiểu ng đó rồi. Trau chuốt vẻ ngoài cuối cũng chả ra thể thống gì. Và một vẻ ngoài bình dị nhưng IQ và EQ cũng như kinh tế thì đỉnh của đỉnh.