Chúng ta ở cạnh nhau
nhưng không thuộc về nhau
nắm tay
mà không dám nắm lâu
sợ lỡ…
Có những tối
bạn ở rất gần
nhưng mình vẫn thấy
khoảng trống
nằm giữa hai câu hỏi
không ai được phép hỏi
Yêu như đi mượn
vui thì dùng
buồn thì tự mang về
không trách
không giận
chỉ lặng lẽ
đau một mình
Mình...
Những ngày này, phố thị rực rỡ ánh đèn, tiếng pháo hoa thử nghiệm nổ vang đâu đó, mọi người hối hả mua sắm, gói bánh, chở quà về quê. Còn em ngồi co ro trong góc phòng trọ chật hẹp, ôm điện thoại mà lòng đau như cắt. Mỗi lần mẹ gọi, em phải cố nặn ra giọng vui vẻ: “Con bận lắm mẹ ơi, Tết này...
Em nhớ chị quá...
Đêm về phòng, một mình em. Em chẳng còn ham muốn nữa. Em chẳng cần gì ngoài chị cả.
Em lại nhớ đến chị. Không biết chị đi chơi vui không. Em cũng lo, không biết chị ổn không khi uống say mèm đến vậy. Ước được nghe chị nói "nhớ em" thêm một lần nữa thôi, để em có thể vỗ về...
Mưa không ướt áo, chỉ trong lòng đang khóc
Ta đi giữa phố mà như lạc giữa mình
Đèn vẫn sáng, người vẫn cười rất thật
Chỉ riêng ta im lặng đến vô hình
Có những tối mưa rơi không vì gió
Chỉ vì tim chạm phải một cái tên
Tên đã cũ nhưng đau thì còn mới
Chạm khẽ thôi cũng đủ ướt cả đêm
Ta nhớ lại...
Đêm…
là lúc mọi thứ chậm lại,
tiếng ồn ban ngày tắt đi,
nhưng trong lòng thì lại ồn hơn bao giờ hết.
Những cảm xúc không thể gọi tên ấy
thường là hỗn hợp của nhớ – trống – mệt – và một chút hy vọng rất mỏng.
Không đủ buồn để khóc,
không đủ vui để mỉm cười,
chỉ đủ để thấy mình đang tồn tại rất...
Chỉ là mưa chạm vào ký ức,
và anh thì luôn ở đó -
rất khẽ, rất sâu.
Ngày mưa, thành phố bỗng chậm lại,
em cũng thế.
Giữa tiếng mưa rơi và những khoảng lặng không tên,
nỗi nhớ anh dài hơn thường ngày một chút!
Dài như con phố ướt mưa chưa kịp nắng hong,
như ánh đèn vàng loang ra trong mắt em lúc...
Ừ… khó thật. Khó theo kiểu mệt mà không biết than với ai ấy.
Vì “thương bạn thật lòng” không chỉ là nói lời ngọt, mà là ở lại khi không còn dễ thương, tôn trọng bạn, nghĩ cho cảm xúc của bạn, và không làm bạn phải tự nghi ngờ giá trị của mình.
Nhiều khi không phải bạn khó thương mà là người...
Có lẽ… khi buông một mối quan hệ, mình sẽ nhẹ đi nhưng không trống rỗng.
Nhẹ vì không còn phải gồng lên để giữ thứ đã không còn muốn ở lại.
Nhưng không trống rỗng, vì trong mình vẫn còn ký ức, bài học, và cả phần đã từng rất chân thành.
Buông không phải là quên sạch.
Buông là chấp nhận rằng có...
là lúc thế giới bớt ồn ào,
những điều thật nhất bắt đầu lên tiếng.
Không phải để trả lời cho ai,
chỉ để nhận ra:
mình đang cần gì,
và còn dám yêu điều gì đến tận cùng. ❤️
…và có khi,
bạn sẽ thấy mình yếu mềm hơn tưởng tượng,
nhưng cũng can đảm hơn rất nhiều.
Vì lặng im không phải là trốn chạy...
Mẹ ơi, con ngồi đây, trong căn phòng trọ nhỏ xíu giữa Sài Gòn, nhìn ra con hẻm tối om mà lòng nặng trĩu. Tết lại đến rồi mẹ ạ. Mọi năm giờ này con đã mua được vé xe, đã gói ghém vài ba món quà nhỏ, đã tưởng tượng cảnh mẹ đứng trước ngõ ngóng con về. Nhưng năm nay… con không biết có về được...
"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc"
Trái tim mình vẫn rạo rực yêu thương
Nơi tỳ vết lại nở hoa phi thường
Đời bể dâu nồng hậu nụ cười hiền!!
Có những trái ngọt lành, chín trong nắng sớm.
Có những trái sần sùi, mang theo vết thương của gió, của sương.
Nhưng dù là trái nào đi nữa, cũng...
Có lẽ… mình không “đi qua” những vết xước trong tim đâu.
Mình đi cùng chúng một đoạn, cho đến khi chúng không còn đau như trước nữa.
Có vài điều nhẹ nhàng nhưng thật:
Cho phép mình đau. Đừng vội mạnh mẽ. Vết xước nào cũng cần thời gian lên da non.
Đừng tự trách. Đau không có nghĩa là yếu đuối...
Mình tên là Linh, vừa tròn 19 tuổi được mấy tháng. Mình không biết phải nói với ai, nên giờ chỉ dám viết ra đây, như kiểu nói chuyện với một người bạn vô hình vậy.
Từ nhỏ mình đã được dạy phải ngoan, phải giữ mình, phải chờ đến khi “đúng người, đúng thời điểm”. Mình nghe lời, mình cố gắng nghe...
Có những ngày chẳng buồn giải thích,
chẳng muốn nói chuyện với ai,
chỉ muốn ở yên với chính mình một chút…
không vì giận, không vì ghét,
chỉ là mệt.
Muốn im lặng để thở,
muốn tách khỏi ồn ào để sắp xếp lại cảm xúc, muốn một mình để không phải gồng lên ổn áp trước ai cả.
Và điều đó không hề ích...
Có những ngày, mình không buồn đủ rõ để khóc,
cũng không ổn đủ vững để mỉm cười.
Chỉ thấy trong ngực có một khoảng trống mỏi mệt,
và lúc đó, thứ mình cần nhất
lại đơn giản đến mức ngượng ngùng để nói ra:
một cái ôm.
Ôm là khi thế giới ngừng hỏi.
Không ai bảo mình phải mạnh lên,
không ai chờ...