Có lẽ… khi buông một mối quan hệ, mình sẽ nhẹ đi nhưng không trống rỗng.
Nhẹ vì không còn phải gồng lên để giữ thứ đã không còn muốn ở lại.
Nhưng không trống rỗng, vì trong mình vẫn còn ký ức, bài học, và cả phần đã từng rất chân thành.
Buông không phải là quên sạch.
Buông là chấp nhận rằng có...
là lúc thế giới bớt ồn ào,
những điều thật nhất bắt đầu lên tiếng.
Không phải để trả lời cho ai,
chỉ để nhận ra:
mình đang cần gì,
và còn dám yêu điều gì đến tận cùng. ❤️
…và có khi,
bạn sẽ thấy mình yếu mềm hơn tưởng tượng,
nhưng cũng can đảm hơn rất nhiều.
Vì lặng im không phải là trốn chạy...
Mẹ ơi, con ngồi đây, trong căn phòng trọ nhỏ xíu giữa Sài Gòn, nhìn ra con hẻm tối om mà lòng nặng trĩu. Tết lại đến rồi mẹ ạ. Mọi năm giờ này con đã mua được vé xe, đã gói ghém vài ba món quà nhỏ, đã tưởng tượng cảnh mẹ đứng trước ngõ ngóng con về. Nhưng năm nay… con không biết có về được...
"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc"
Trái tim mình vẫn rạo rực yêu thương
Nơi tỳ vết lại nở hoa phi thường
Đời bể dâu nồng hậu nụ cười hiền!!
Có những trái ngọt lành, chín trong nắng sớm.
Có những trái sần sùi, mang theo vết thương của gió, của sương.
Nhưng dù là trái nào đi nữa, cũng...
Có lẽ… mình không “đi qua” những vết xước trong tim đâu.
Mình đi cùng chúng một đoạn, cho đến khi chúng không còn đau như trước nữa.
Có vài điều nhẹ nhàng nhưng thật:
Cho phép mình đau. Đừng vội mạnh mẽ. Vết xước nào cũng cần thời gian lên da non.
Đừng tự trách. Đau không có nghĩa là yếu đuối...
Mình tên là Linh, vừa tròn 19 tuổi được mấy tháng. Mình không biết phải nói với ai, nên giờ chỉ dám viết ra đây, như kiểu nói chuyện với một người bạn vô hình vậy.
Từ nhỏ mình đã được dạy phải ngoan, phải giữ mình, phải chờ đến khi “đúng người, đúng thời điểm”. Mình nghe lời, mình cố gắng nghe...
Có những ngày chẳng buồn giải thích,
chẳng muốn nói chuyện với ai,
chỉ muốn ở yên với chính mình một chút…
không vì giận, không vì ghét,
chỉ là mệt.
Muốn im lặng để thở,
muốn tách khỏi ồn ào để sắp xếp lại cảm xúc, muốn một mình để không phải gồng lên ổn áp trước ai cả.
Và điều đó không hề ích...
Có những ngày, mình không buồn đủ rõ để khóc,
cũng không ổn đủ vững để mỉm cười.
Chỉ thấy trong ngực có một khoảng trống mỏi mệt,
và lúc đó, thứ mình cần nhất
lại đơn giản đến mức ngượng ngùng để nói ra:
một cái ôm.
Ôm là khi thế giới ngừng hỏi.
Không ai bảo mình phải mạnh lên,
không ai chờ...
Có lẽ là khi bạn đủ an toàn để không phải phòng thủ nữa.
Bản năng luôn ở đó — muốn yêu, muốn chạy trốn, muốn chạm, muốn im lặng, muốn bùng nổ. Nhưng ta chỉ dám sống thật với nó khi:
1. không còn sợ bị phán xét,
2. không cần chứng minh mình “đúng” hay “ngoan”,
3. và chấp nhận rằng bản năng không...
Tôi đã quen với nhịp sống đều đều như con thoi: sáng cà phê đen, tám giờ vào văn phòng, trưa tìm một góc quán quen để ăn một mình, chiều về nhà với chiếc túi xách nặng trĩu giấy tờ. Tuổi U46, độc thân, chưa từng bước qua ngưỡng cửa hôn nhân – nghe thì buồn, nhưng với tôi, nó chỉ là một trạng...
“Bốn mùa cảm xúc” xoay vòng, đổi thay, mà đến cuối vẫn chỉ gọi tên một mình -
như thể dù xuân hay hạ, thu hay đông, cảm xúc có đầy đến đâu thì vẫn không tìm được người cùng đứng chung.
Có lẽ không hẳn là không có ai,
chỉ là không có ai đúng lúc, đúng nhịp tim mình cần!
Bốn mùa cảm xúc vẫn chỉ...
Nếu là mình, nỗi sợ lớn nhất khi nghĩ đến việc yêu lại thường là…
1. Sợ trao lòng thêm lần nữa rồi lại mất
2. Sợ tin sai người, để con và chính mình lại tổn thương
3. Sợ mình không còn đủ mạnh mẽ nếu mọi thứ không như mong đợi
Và sâu hơn cả… sợ hy vọng, vì hy vọng rồi mà vỡ thì đau lắm
Có một...
Đến một lúc nào đó, người ta không còn ham náo nhiệt, không cần quá nhiều người, cũng chẳng mong điều gì quá lớn lao. Chỉ cần bình yên: ngủ một giấc không lo nghĩ, một bữa cơm trọn vị, vài mối quan hệ đủ ấm.
Sau những mệt mỏi, va vấp, mất mát… bình yên trở thành thứ xa xỉ nhất.
Và cũng là thứ...
Khi cô đơn quá lâu rồi…
điều người ta mong không còn là ai đó đến cho vui nữa.
Mà là:
– Một người ở lại, không biến mất khi mình bộc lộ phần yếu đuối
– Một sự kết nối thật, không phải vài câu quan tâm cho có
– Cảm giác được chọn, chứ không phải là phương án tạm thời
– Và quan trọng nhất: được...
Chạm không chỉ là tiếp xúc da thịt. Đôi khi, đó là một ánh nhìn đúng lúc, một câu nói trúng tim, hay một sự im lặng đủ sâu để người khác thấy mình được hiểu. Có những cái chạm không hề dùng tay, mà vẫn làm người ta rung lên—nhẹ thì ấm, mạnh thì đau, nhưng đều khó quên.
Chạm cũng là ranh giới...