Hãy cứ tổn thương… nhưng đừng phô bày nó ra như một lời cầu cứu mà ai cũng có thể đi ngang qua rồi bỏ lại. Có những nỗi đau, nếu đặt sai chỗ, sẽ không được nâng niu - mà chỉ bị nhìn lướt, bị hiểu sai, hoặc tệ hơn, bị xem như một điều bình thường đến mức chẳng ai buồn dừng lại. Vì thế, hãy giữ...
Hà Nội mùa này thật đẹp!
5h sáng, thường có chút mưa bụi bay bay.
Chạy một vòng, ngắm nhìn quang cảnh, rồi đứng lại, cảm nhận những cơn gió thổi ùa qua mát rượi.
Bầu trời trong xanh. Chỉ cần đắm mình trong không gian trong trẻo đó, dường như mọi muộn phiền đều tan biến.
7h nắng lên, ánh nắng...
Có lẽ, câu hỏi ấy không có một đáp án đơn giản. Vì thật ra, mỗi lần mở lòng, chúng ta đều đang làm cả hai - cho đi một phần mình, và cũng vô tình đặt vào tay người khác một cơ hội để chạm đến mình.
Có những giai đoạn trong đời, mình mở lòng chỉ để cho. Cho đi sự quan tâm, sự kiên nhẫn, những...
Sau lớp tro tàn, than hồng rực cháy.
Gió nổi lên rồi, tia lửa thành ngọn lửa
Lửa âm thầm rồi mãnh liệt bùng lên
Lửa sục sôi là ngọn lửa trong tim
Lúc nồng nàn, khi khát khao cuộn xoáy
Gió điên cuồng, ngọn lửa thành biển lửa
Đốt trời nấu biển, sục sôi!
Bởi trái tim dù lớn đến bao nhiêu
Cũng...
Có những ngày trong năm trôi qua nhẹ tênh như một cái chớp mắt. Nhưng cũng có những ngày, chỉ cần gọi tên thôi, tim đã khẽ chùng xuống - như hôm nay.
Ngày mà em không còn anh.
Mọi thứ xung quanh vẫn vậy, đến mức tàn nhẫn. Thành phố vẫn ồn ào, dòng người vẫn vội vã, những câu chuyện yêu thương...
Có những người ta gặp trong đời, đi qua nhau như một cơn gió. Nhẹ tênh, không để lại dấu vết. Có những người ở lại lâu hơn một chút, đủ để ta nhớ, nhưng không đủ để ta hiểu. Và rồi, rất hiếm hoi, ta gặp một người… mà ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, ta đã có cảm giác như thể: “À, cuối cùng thì mình...
Là khi hai người có thể ngồi cạnh nhau hàng giờ, chẳng cần chạm vào nhau, chẳng cần những lời hoa mỹ, mà vẫn cảm thấy đủ đầy. Là khi im lặng không còn là khoảng trống khó chịu, mà trở thành một thứ ngôn ngữ riêng - nơi chỉ cần một ánh nhìn, một cái thở dài khe khẽ cũng đủ để hiểu lòng nhau đang...
Em khép cửa trái tim
Anh đừng vội đến nhé
Bởi em muốn chậm lại một chút.
Dừng lại một chút…
Chỉ một chút thôi.
Nhìn lại xem
Điều gì mình cần nhất
Hình như
Em vẫn muốn yêu
Dù đã trải qua bao thời gian thăng trầm chìm nổi
Vẫn muốn có người nắm tay em cùng đi dạo
Và nhắn tin cho em mỗi sớm chiều...
Nếu em nói nhớ…
thì anh có đến không anh?
Hay câu chữ em gửi đi
sẽ lạc vào một khoảng trời im lặng,
nơi anh đọc - rồi quên,
như người ta quên một cơn gió thoáng qua đời.
Em đã tập quen với những ngày không anh,
tập cười, tập nói, tập sống như thể mình ổn…
Nhưng đêm xuống,
mọi thứ lại phản bội...
Có những vết xước trong tim… không ai nhìn thấy.
Không máu. Không sưng. Không dấu vết rõ ràng.
Nhưng đau - theo một cách rất âm ỉ, rất dai dẳng, rất khó gọi tên.
Đó không phải là một lần tổn thương lớn khiến người ta gục ngã ngay lập tức.
Mà là những lần nhỏ thôi - lặp đi lặp lại - đủ để trái...
Rồi sẽ có một người…
Không đến vào lúc mình đang cố gắng trở nên hoàn hảo nhất, cũng không xuất hiện khi mình đã sẵn sàng theo cách mình từng tưởng tượng. Người đó đến rất tự nhiên, như thể họ không cần phải đúng thời điểm, chỉ cần đúng là đủ.
Rồi sẽ có một người không khiến mình phải chạy...
Cô gái à,
em đã mạnh mẽ bao lâu rồi?
Bao lâu rồi em quen với việc mỉm cười khi lòng mình đang rối bời?
Bao lâu rồi em tự nói “không sao đâu” trong khi mọi thứ bên trong đang vỡ vụn?
Bao lâu rồi em tập sống như thể mình không cần ai,
không cần dựa vào ai,
không cần yếu đuối trước bất kỳ ai...
Hôm nay mình lại nghĩ về một điều đã theo mình rất lâu:
có phải những người lương thiện nhất, đến cuối cùng, lại là những người trông vô tình nhất không?
Mình từng không tin điều đó.
Mình nghĩ, đã là người tốt thì phải luôn ấm áp, luôn ở lại, luôn bao dung đến cùng.
Nhưng bây giờ… mình không...
Có những cuộc gặp gỡ trong đời đến nhanh như một cơn gió và cũng rời đi vội vã như cách chúng xuất hiện.
Em chưa kịp hiểu vì sao người ấy đến, chưa kịp quen với việc có thêm một ai đó trong cuộc sống, thì mọi thứ đã kết thúc. Không ồn ào, không kịch tính, không một lời giải thích đủ đầy. Chỉ là...