Phát hiện vợ ngoại tình với con nuôi

Blogger

Thành viên nữ
Chính Thức
User ID
660252
Since
27/9/25
Bài viết
48
TBD
389,998VNĐ
Chiều ngày 15 tháng 8 năm 2020, trời Sài Gòn đổ mưa như trút nước. Minh – 32 tuổi – vừa bước ra khỏi tòa án quận 7 với tờ bản án ly hôn còn ấm mực in trong tay. Chỉ mới 10 ngày trước, anh và Lan chính thức chấm dứt 6 năm hôn nhân. Hôm nay, anh quyết định quay lại căn nhà cũ một lần cuối để lấy nốt những thứ còn sót lại: vài bộ quần áo, laptop công việc, và cả chiếc hộp kỷ niệm ngày cưới mà anh chưa kịp vứt đi.


Mưa xối xả, Minh đội mũ bảo hiểm ướt sũng, chạy xe máy qua những con đường ngập nước. Anh tự nhủ: “Chỉ 15 phút thôi, lấy đồ rồi đi ngay. Cô ấy chắc đang ở công ty.” Anh vẫn giữ chìa khóa dự phòng, không nhắn tin báo trước – không muốn bất kỳ cuộc đối mặt nào nữa.


Vừa mở cửa chính, mùi nước hoa quen thuộc của Lan xộc vào mũi, xen lẫn mùi mồ hôi và thứ gì đó nồng nàn hơn. Đèn phòng khách tắt ngóm, nhưng ánh sáng vàng vọt hắt ra từ hành lang dẫn vào phòng ngủ. Trên kệ giày, bên cạnh đôi cao gót đỏ chói của Lan là một đôi giày thể thao Nike size 43 – quá lớn so với chân Minh. Tim anh đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.


Minh khẽ khàng cởi giày, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh ngắt. Tiếng mưa át đi hầu hết âm thanh, nhưng anh vẫn nghe rõ: tiếng thở dốc, tiếng rên khe khẽ, và giọng Lan thì thầm: “Nhanh lên… em sợ anh ấy quay lại bất cứ lúc nào…”


Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, chỉ một khe hở nhỏ. Minh đưa tay đẩy nhẹ. Cửa bật mở không một tiếng động nhờ bản lề mới dầu mỡ.


Cảnh tượng đập vào mắt khiến máu trong người anh như đông lại.


Lan nằm ngửa trên chiếc giường đôi mà hai vợ chồng từng ngủ, tóc xõa tung, hai tay bấu chặt ga giường. Trên người cô không một mảnh vải. Người đàn ông trẻ đang đè lên cô, động tác mạnh mẽ, dứt khoát, dập từng cái thật mạnh vào cô, chân cô thì quắp lại như muốn nuốt chửng người đàn ông ấy. Mồ hôi chảy dài trên lưng cậu ta. Khi cánh cửa mở toang, cả hai giật bắn mình. Người đàn ông quay phắt lại, mắt mở to kinh hoàng. Lan hét lên một tiếng ngắn, vội vàng kéo chăn che thân, nhưng đã muộn.


Minh đứng sững. Mưa vẫn rơi rào rào ngoài cửa sổ. Anh nhận ra ngay khuôn mặt kia: Tuấn – cậu thiếu niên 17 tuổi mà Lan nhận làm con nuôi cách đây chưa đầy 5 tháng. Khuôn mặt non choẹt ngày nào giờ đỏ bừng, ánh mắt vừa hoảng loạn vừa thách thức.


Im lặng kéo dài như vô tận. Rồi Minh bật cười – một tiếng cười khô khốc, không chút vui vẻ.


“Thì ra là thế này sao?” Giọng anh lạc đi. “Thời gian trước, khi anh còn ngủ ở nhà, có đêm anh tỉnh dậy thấy em không ở giường. Anh nghĩ em xuống bếp lấy nước. Hóa ra em xuống phòng khách… với nó.”


Lan run rẩy, nước mắt trào ra. “Minh… anh nghe em giải thích…”


Nhưng Tuấn cắt ngang, giọng bình tĩnh đến lạnh người: “Cháu với mẹ yêu nhau thật lòng. Cháu sắp 18 tuổi rồi. Không ai ép buộc gì cả. Anh đi ra đi, đừng phá đám.”


Minh nhìn thẳng vào mắt cậu ta. “Mày gọi nó là mẹ? Trong lúc này?”


Không khí đặc quánh. Bỗng Lan bật khóc nức nở, quỳ xuống giường, chăn rơi xuống sàn. “Em sai rồi… Nhưng em không thể dừng lại. Em yêu nó, Minh ơi… Em yêu nó hơn cả anh.”


Minh quay người, bước ra khỏi phòng. Anh không đập phá, không đánh ai. Chỉ lặng lẽ đi thẳng ra cửa chính, để lại đôi giày ướt sũng giữa sàn nhà. Trước khi đóng sầm cửa, anh nói một câu cuối cùng, giọng nhỏ nhưng đủ để cả hai nghe thấy:


“Hy vọng hai người hạnh phúc. Vì từ giờ, tao không còn gì để mất nữa.”


Cánh cửa đóng lại. Tiếng mưa nuốt chửng mọi âm thanh.


Mối tình mẹ – con


Sau đó, sự việc vỡ lở khi một người hàng xóm nghe được tiếng cãi vã và báo công an. Lan bị triệu tập. Cô thừa nhận đã quan hệ với Tuấn 8 lần trong 4 tháng qua. Tuấn thì kiên quyết khẳng định mọi chuyện tự nguyện, rằng cậu và “mẹ nuôi” đã yêu nhau từ lâu, và cậu không coi đó là sai trái.


Tòa án không chấp nhận lập luận “tình yêu tự nguyện”. Lan bị kết án 5 năm 6 tháng tù vì tội giao cấu với người từ đủ 13 đến dưới 18 tuổi mà mình có trách nhiệm chăm sóc, giáo dục. Sau khi ra tù, cô bị quản chế 4 năm, liệt vào danh sách tội phạm tình dục, cấm tiếp xúc với trẻ vị thành niên.


Minh không đến phiên tòa. Anh đã dọn đi tỉnh khác, cắt đứt mọi liên lạc. Chỉ có một lần, khi bạn bè hỏi thăm, anh nói ngắn gọn:


“Có những vết thương không cần nhìn thấy cũng đủ để giết chết một người. Tao chọn sống tiếp, chứ không phải sống lại.”


Câu chuyện kết thúc dưới cơn mưa Sài Gòn, nơi mọi thứ bắt đầu tan vỡ chỉ trong một khoảnh khắc đẩy cửa.
 

Đăng nhập để hạn chế hiện quảng cáo.

Thành viên có thể xem được nhiều bài "ẩn"

Tạo tài khoản

Nếu bạn chưa có tài khoản, nhấn nút Đăng ký bên dưới.

Đăng nhập

Bạn đã có sẵn 1 tài khoản? Đăng nhập tại đây.

Chủ đề mới nhất

Back
Top Bottom