Mỗi khi Tết về, lòng tôi lại chùng xuống giữa những sắc xuân rộn ràng. Phố phường đông vui, nhà nhà tất bật sắm sửa, nhưng trong tim tôi vẫn có một khoảng trống không gì lấp đầy được – khoảng trống của bố.
Ngày trước, cứ mỗi dịp Tết đến, bố là người dậy sớm nhất nhà. Bố lau lại bàn thờ, chỉnh từng cành đào, cẩn thận gói bánh chưng rồi ngồi canh bếp lửa suốt đêm. Bố ít nói, nhưng ánh mắt luôn ấm áp. Chỉ cần thấy bố ngồi đó, tôi đã cảm nhận được trọn vẹn hai chữ “bình yên”.
Giờ đây, Tết vẫn về, hoa vẫn nở, nhưng người xưa không còn nữa. Mỗi lần nghe tiếng pháo hoa giao thừa, tôi lại ước giá như có thể quay về những cái Tết cũ, được ngồi bên bố, nghe bố dặn dò vài câu giản dị mà thấm thía. Nỗi nhớ không ồn ào, chỉ âm thầm len lỏi trong từng khoảnh khắc – khi bày mâm cỗ, khi thắp nén hương, khi cả nhà quây quần mà thiếu đi một chỗ quen thuộc.
Tết đối với nhiều người là niềm vui đoàn viên. Còn với tôi, Tết là nỗi nhớ. Nhớ bàn tay chai sần của bố, nhớ giọng nói trầm ấm, nhớ cả những lần bố nghiêm khắc mà đầy yêu thương.
Mỗi mùa xuân đi qua, tôi lại học cách đón Tết với một trái tim vừa rộn ràng, vừa lặng lẽ. Vì tôi biết, dù bố không còn ở cạnh, tình yêu của bố vẫn theo tôi trong từng mùa xuân mới.
Ngày trước, cứ mỗi dịp Tết đến, bố là người dậy sớm nhất nhà. Bố lau lại bàn thờ, chỉnh từng cành đào, cẩn thận gói bánh chưng rồi ngồi canh bếp lửa suốt đêm. Bố ít nói, nhưng ánh mắt luôn ấm áp. Chỉ cần thấy bố ngồi đó, tôi đã cảm nhận được trọn vẹn hai chữ “bình yên”.
Giờ đây, Tết vẫn về, hoa vẫn nở, nhưng người xưa không còn nữa. Mỗi lần nghe tiếng pháo hoa giao thừa, tôi lại ước giá như có thể quay về những cái Tết cũ, được ngồi bên bố, nghe bố dặn dò vài câu giản dị mà thấm thía. Nỗi nhớ không ồn ào, chỉ âm thầm len lỏi trong từng khoảnh khắc – khi bày mâm cỗ, khi thắp nén hương, khi cả nhà quây quần mà thiếu đi một chỗ quen thuộc.
Tết đối với nhiều người là niềm vui đoàn viên. Còn với tôi, Tết là nỗi nhớ. Nhớ bàn tay chai sần của bố, nhớ giọng nói trầm ấm, nhớ cả những lần bố nghiêm khắc mà đầy yêu thương.
Mỗi mùa xuân đi qua, tôi lại học cách đón Tết với một trái tim vừa rộn ràng, vừa lặng lẽ. Vì tôi biết, dù bố không còn ở cạnh, tình yêu của bố vẫn theo tôi trong từng mùa xuân mới.