Mây hôm trước tao đã định viết một bài về bảo mật thông tin khi tham gia mạng xã hội và các diễn đàn hẹn hò như timbanvn.com này. Nhưng chưa có thời gian mà ngồi xuống.
Thực tình, tao rất ghét kiểu viết khô khan “làm thế này, làm thế kia”, nó nhạt nhẽo. Vậy nên chúng ta sẽ miên man một vài câu chuyện tao từng qua nhé.
CHUYỆN 1: TRÀ SỮA MẶN
Đêm muộn. Màn hình Tinder chớp sáng. Một tin nhắn trượt qua: "Anh cũng thích chạy bộ hả?"
Mắt tao nhíu lại. Vì thường xuyên lang thang trên những cung đường trail nên tao có một sự hứng thú bản năng với những cô gái chung nhịp kiểu này.
Đó là một câu chuyện nhỏ cách đây vài năm. Giai đoạn ấy, bên trong tao là một khoảng trống khá lớn. Và thường thì, khi đàn ông trống rỗng, thì muốn tìm kiếm sự lấp đầy.
Tao thả số Zalo. Câu chuyện ngay lập tức được đẩy lên một nhiệt độ khác. Cô ta chủ động, táo bạo và ném ra những chủ đề mà nói thật, có thể làm
bất cứ thằng đàn ông nào cũng phải "căng thẳng".
Cô ta hỏi tao thích kiểu phụ nữ như thế nào, thích “gần gũi” đến mức nào, rồi dần dẫn chuyện sang những thứ chỉ người lớn mới hiểu. Những câu chữ ngọt, khiêu khích, giàu hình ảnh.
Tao vừa giữ khoảng cách, vừa nhả theo những con chữ một cách nhịp nhàng.
Cô ta đòi gọi video call. Tao khéo léo từ chối.
Cô ta đòi xem ảnh… nhiều hơn, nóng hơn. Tao gửi.
Đủ để cô ta hài lòng. Mỗi tấm ảnh tao gửi đi, tao đều cảm nhận được sự phấn khích của cô ta qua từng dòng chữ.
Cho đến khi đã "no nê" với mọi thông tin của tao, cô ta bắt đầu nũng nịu xin một cốc trà sữa. Vài phút sau, nâng cấp lên thành việc... hỏi vay tiền.
Tao bật cười. Tao bảo: "Em ở đâu, đọc địa chỉ anh ship trà sữa qua. Muốn vay bao nhiêu, để anh tự tay mang đến tận nơi."
Đến lúc này, "bóng ma" hiện nguyên hình. Những tin nhắn mơn trớn biến mất, thay vào đó là những dòng đe doạ sắc lạnh:"Anh hứa mà không chuyển tiền cho em đúng không? Em có đủ hình nhạy cảm của anh, có cả đoạn chat anh gạ gẫm em. Bây giờ anh chuyển tiền, hay để em chạy quảng cáo đập vào mặt gia đình và người thân của anh?"
Tao cười, đang buồn tẻ lại có trò vui. Tao giả vờ luống cuống, xin số tài khoản, hỏi cô ta muốn bao nhiêu và nài nỉ đừng "bóc phốt". Cô ta càng hăng máu ép chuyển tiền, đe doạ đủ đường.
Cuối cùng, tao gõ chậm rãi dòng chữ: "Em làm gì tuỳ em."Rồi ấn Block. Nhanh gọn. Gãy góc.
Tại sao tao lại bình thản đến thế?
Bởi vì, tài khoản Zalo đó là một nick ảo. Những bức hình đầy kích thích tao gửi cho cô ta, là của một gã ất ơ nào đó tao nhặt được trên mạng.
---
Thực tình, tao là người rất tình cảm và không phải người thực dụng. thích những gì nguyên thuỷ và chân thật. Nên tao thừa hiểu một đạo lý bất di bất dịch: Ở đời này, thứ duy nhất từ trên trời rơi xuống chỉ có nước mưa, và mứt chym thôi.
Tao tự thấy chẳng có giá trị gì với cô ta chỉ với vài tin nhắn, nên việc một cô gái chủ động như vậy hẳn là những cái bẫy, những "bóng ma" phía bên kia màn hình.
Đêm đó tao rảnh rỗi và trống rỗng nên tao muốn "trêu trọc" và làm mất thời gian của bọn đảo lửa bằng một nick Zalo ảo và dăm ba tấm hình tìm được trên Facebook. Và cũng vì tính cách thích suy nghĩ và làm chủ câu chuyện nên cuốn theo nó một chút.
Nhưng đó là phần nổi, còn chính xác thứ bảo vệ chúng ta khỏi những "bóng ma" không phải là việc khoá kỹ trang cá nhân, mà là sự điềm tĩnh và tỉnh táo từ bên trong. Không để sự trống trải khiến mình dễ dàng bị dẫn dắt.
Một mối quan hệ thật, họ sẽ thích bóc từng lớp "vỏ" cảm xúc như củ hành, chứ thường không đốt cháy giai đoạn và lột trần mọi thứ trên mạng ảo nhanh như vậy.
Đâu đó trên diễn đàn này, mục Tìm bạn vẫn quẩn quanh những "bóng ma" phía sau màn hình, nên nếu lai vãng qua đó thì nhớ cẩn thận.
Hẹn mày ở chuyện tiếp theo: Chợ Không Phiên. Tao sẽ kể tiếp một câu chuyện khác, gần gũi và sâu hơn nhiều.
Thực tình, tao rất ghét kiểu viết khô khan “làm thế này, làm thế kia”, nó nhạt nhẽo. Vậy nên chúng ta sẽ miên man một vài câu chuyện tao từng qua nhé.
CHUYỆN 1: TRÀ SỮA MẶN
Đêm muộn. Màn hình Tinder chớp sáng. Một tin nhắn trượt qua: "Anh cũng thích chạy bộ hả?"
Mắt tao nhíu lại. Vì thường xuyên lang thang trên những cung đường trail nên tao có một sự hứng thú bản năng với những cô gái chung nhịp kiểu này.
- Tao: Đúng rồi, em tinh mắt đấy. Đồng cũng run à?
- Cô gái: Ngày nào em cũng chạy.
- Tao: Thế thì chúng ta có nhiều chuyện để nói rồi đây.
- Cô gái: Anh thích nói chuyện gì nào? Anh đang tìm kiếm một mối quan hệ như thế nào ở đây?
- Tao: Gì cũng được. Chuyện gì đủ sâu, hoặc đủ vui.
- Cô gái: Tinder chán lắm, anh cho em Zalo đi.
Đó là một câu chuyện nhỏ cách đây vài năm. Giai đoạn ấy, bên trong tao là một khoảng trống khá lớn. Và thường thì, khi đàn ông trống rỗng, thì muốn tìm kiếm sự lấp đầy.
Tao thả số Zalo. Câu chuyện ngay lập tức được đẩy lên một nhiệt độ khác. Cô ta chủ động, táo bạo và ném ra những chủ đề mà nói thật, có thể làm
bất cứ thằng đàn ông nào cũng phải "căng thẳng".
Cô ta hỏi tao thích kiểu phụ nữ như thế nào, thích “gần gũi” đến mức nào, rồi dần dẫn chuyện sang những thứ chỉ người lớn mới hiểu. Những câu chữ ngọt, khiêu khích, giàu hình ảnh.
Tao vừa giữ khoảng cách, vừa nhả theo những con chữ một cách nhịp nhàng.
Cô ta đòi gọi video call. Tao khéo léo từ chối.
Cô ta đòi xem ảnh… nhiều hơn, nóng hơn. Tao gửi.
Đủ để cô ta hài lòng. Mỗi tấm ảnh tao gửi đi, tao đều cảm nhận được sự phấn khích của cô ta qua từng dòng chữ.
Cho đến khi đã "no nê" với mọi thông tin của tao, cô ta bắt đầu nũng nịu xin một cốc trà sữa. Vài phút sau, nâng cấp lên thành việc... hỏi vay tiền.
Tao bật cười. Tao bảo: "Em ở đâu, đọc địa chỉ anh ship trà sữa qua. Muốn vay bao nhiêu, để anh tự tay mang đến tận nơi."
Đến lúc này, "bóng ma" hiện nguyên hình. Những tin nhắn mơn trớn biến mất, thay vào đó là những dòng đe doạ sắc lạnh:"Anh hứa mà không chuyển tiền cho em đúng không? Em có đủ hình nhạy cảm của anh, có cả đoạn chat anh gạ gẫm em. Bây giờ anh chuyển tiền, hay để em chạy quảng cáo đập vào mặt gia đình và người thân của anh?"
Tao cười, đang buồn tẻ lại có trò vui. Tao giả vờ luống cuống, xin số tài khoản, hỏi cô ta muốn bao nhiêu và nài nỉ đừng "bóc phốt". Cô ta càng hăng máu ép chuyển tiền, đe doạ đủ đường.
Cuối cùng, tao gõ chậm rãi dòng chữ: "Em làm gì tuỳ em."Rồi ấn Block. Nhanh gọn. Gãy góc.
Tại sao tao lại bình thản đến thế?
Bởi vì, tài khoản Zalo đó là một nick ảo. Những bức hình đầy kích thích tao gửi cho cô ta, là của một gã ất ơ nào đó tao nhặt được trên mạng.
---
Thực tình, tao là người rất tình cảm và không phải người thực dụng. thích những gì nguyên thuỷ và chân thật. Nên tao thừa hiểu một đạo lý bất di bất dịch: Ở đời này, thứ duy nhất từ trên trời rơi xuống chỉ có nước mưa, và mứt chym thôi.
Tao tự thấy chẳng có giá trị gì với cô ta chỉ với vài tin nhắn, nên việc một cô gái chủ động như vậy hẳn là những cái bẫy, những "bóng ma" phía bên kia màn hình.
Đêm đó tao rảnh rỗi và trống rỗng nên tao muốn "trêu trọc" và làm mất thời gian của bọn đảo lửa bằng một nick Zalo ảo và dăm ba tấm hình tìm được trên Facebook. Và cũng vì tính cách thích suy nghĩ và làm chủ câu chuyện nên cuốn theo nó một chút.
Nhưng đó là phần nổi, còn chính xác thứ bảo vệ chúng ta khỏi những "bóng ma" không phải là việc khoá kỹ trang cá nhân, mà là sự điềm tĩnh và tỉnh táo từ bên trong. Không để sự trống trải khiến mình dễ dàng bị dẫn dắt.
Một mối quan hệ thật, họ sẽ thích bóc từng lớp "vỏ" cảm xúc như củ hành, chứ thường không đốt cháy giai đoạn và lột trần mọi thứ trên mạng ảo nhanh như vậy.
Đâu đó trên diễn đàn này, mục Tìm bạn vẫn quẩn quanh những "bóng ma" phía sau màn hình, nên nếu lai vãng qua đó thì nhớ cẩn thận.
Hẹn mày ở chuyện tiếp theo: Chợ Không Phiên. Tao sẽ kể tiếp một câu chuyện khác, gần gũi và sâu hơn nhiều.