Đến một lúc nào đó, người ta không còn ham náo nhiệt, không cần quá nhiều người, cũng chẳng mong điều gì quá lớn lao. Chỉ cần bình yên: ngủ một giấc không lo nghĩ, một bữa cơm trọn vị, vài mối quan hệ đủ ấm.
Sau những mệt mỏi, va vấp, mất mát… bình yên trở thành thứ xa xỉ nhất.
Và cũng là thứ...