Tâm trạng nặng nề, mệt mỏi, áp lực đổ dồn từ mọi phía chỉ muốn buông tay. Đôi khi ko biết cố gắng vì cái gì. Vẫn nói buông, mà sao ko buông nổi. Ko nổi, hay ko nỡ???
Nhớ ĐL, nhớ cái ko khí trong lành, se lạnh của ĐL, nhớ rừng thông, gió núi. Ngày đi ăn, ngắm cảnh khắp nơi, đêm về trùm mền ngủ tới sáng mà ko cần suy nghĩ
Hên m là đứa phổi bò, mai trời có sập thì tối nay cứ ngủ cho ngon, ngáy cho to đi đã, có sức thì mới chống trời đc chứ