Hồng trần, ta khẽ chạm vai nhau mà cười
Thanh âm đời hóa thành lời vui nhỏ
Gió qua phố, mang hương ngày rất rõ
Ta cùng người, nhẹ bước giữa phồn hoa
Không vướng bận những điều xa xôi quá
Chỉ cầm tay, đã đủ ấm nhân gian
Mỗi ánh mắt là một miền dịu dàng
Mỗi nhịp thở, một khúc ca rất thật
Đường ta đi, không cần tên hay mất
Chỉ cần còn hơi ấm ở trong tay
Phố vẫn đông, đời vẫn cứ mê say
Mà ta thấy - bình yên trong khoảnh khắc
Nếu có lạc giữa muôn trùng tấp nập
Chỉ cần cười, là nhận ra được nhau.
Ta không tìm một điều gì hoàn hảo
Chỉ mong người đủ lặng để kề bên
Biết lắng nghe cả những lúc không tên
Và ở lại khi lòng ta rất thật
Không cần hứa những điều xa xôi nhất
Chỉ cần thương theo cách rất con người
Biết yếu mềm, biết nắm lấy nụ cười
Khi giông gió vẫn còn vương trên tóc
Ta không đợi một điều gì quá khác
Chỉ mong người… vừa vặn với bình yên
Giữa nhân gian vội vã và đảo điên
Vẫn chọn nhau - như một điều rất khẽ
Thanh âm đời hóa thành lời vui nhỏ
Gió qua phố, mang hương ngày rất rõ
Ta cùng người, nhẹ bước giữa phồn hoa
Không vướng bận những điều xa xôi quá
Chỉ cầm tay, đã đủ ấm nhân gian
Mỗi ánh mắt là một miền dịu dàng
Mỗi nhịp thở, một khúc ca rất thật
Đường ta đi, không cần tên hay mất
Chỉ cần còn hơi ấm ở trong tay
Phố vẫn đông, đời vẫn cứ mê say
Mà ta thấy - bình yên trong khoảnh khắc
Nếu có lạc giữa muôn trùng tấp nập
Chỉ cần cười, là nhận ra được nhau.
Ta không tìm một điều gì hoàn hảo
Chỉ mong người đủ lặng để kề bên
Biết lắng nghe cả những lúc không tên
Và ở lại khi lòng ta rất thật
Không cần hứa những điều xa xôi nhất
Chỉ cần thương theo cách rất con người
Biết yếu mềm, biết nắm lấy nụ cười
Khi giông gió vẫn còn vương trên tóc
Ta không đợi một điều gì quá khác
Chỉ mong người… vừa vặn với bình yên
Giữa nhân gian vội vã và đảo điên
Vẫn chọn nhau - như một điều rất khẽ